Cà phê bụi… ‘hắt xì hơi’

Cà phê bụi… ‘hắt xì hơi’

Truyện ngắn

2597 lượt nghe

2017-11-25 08:0
Linh xuất viện, Lâm rủ Linh đi lang thang cà phê bụi. Linh không dám hỏi Lâm về ...
Đóng

Hà Nội trở gió.

 

Cái lạnh len vào từng hẻm xéo. Linh choàng thêm em áo tai thỏ, ngộp chân trong boot lông rồi vội vã lao ào ra phố.

 

Linh lên Nguyễn Du lê la cà phê bụi. Gió lạnh táp cả vào trong quán. Hôm nay Linh buồn. Một nỗi buồn không định hình. Có lẽ cái khô xác của trời đông dễ khiến lòng người xao động.

 

Cả quán hôm nay chỉ hai chiếc ghế có người. Có lẽ trời lạnh nên ai cũng trốn hết trong những căn nhà với lối kiến trúc hình hộp kín mít mất rồi. Linh lặng yên ngồi nghe từng hạt cà phê tí tách rồi vô tình ngân nga: “Sớm thức giấc chợt nghe mùa đông, thấy chiếc lá rụng rơi bên thềm, lá đã úa vàng mới khi nào, lá xanh bỗng đi đâu về đâu”.

 

Bỗng bên cạnh có ai đó hát theo Linh, Linh quay sang cậu chàng đang nghêu ngao hát bên cạnh rồi lườm một cái sắc ngọt: “Người đâu mà vô duyên” – Linh lẩm bẩm.

 

-  Này “tai thỏ”, thấy tớ hát hay không?

 

Anh chàng kia te tởn hỏi Linh. Linh im lặng, cái mũi nhỏ hếch lên kiêu ngạo, người đâu vô duyên thế chứ, đã hát chen lời người ta rồi giờ còn gọi “tai thỏ” này “tai thỏ” nọ. Nhưng anh chàng kia nhất định không để cho Linh yên, chàng ta kéo ghế đến gần Linh nhăn răng cười cười:

 

 

- Này đằng ấy, mình làm quen chứ “tai thỏ”.?

 

– Không đâu – Linh ngúng nguẩy

 

-   “Áo tai thỏ” ơi, khó khăn đến thế một vụ làm quen sao?

 

– Sao lại có người vô duyên như anh nhỉ?

 

- He he, tớ vốn có năng khiếu vô duyên mà. Thôi, không làm quen cũng không sao. Tớ về trước, “Áo tai thỏ” về sau nhé, nhưng mà “Áo tai thỏ” này, gió mùa Đông Bắc cần lắm một nụ cười để Hà Nội thêm ấm đấy.

 

– Xì

 

-  Bye bye  

 

Cậu chàng “vô duyên” làm dấu tạm biệt trước khi khuất dần ở cuối phố. “ Chào Tai Thỏ!”. Vậy mà Linh cười thật. Linh bật cười vì sự kì cục của anh chàng kia.

 

 

Event mới mà nhóm Linh đang đảm nhiệm là chiến lược PR cho một công ty cà phê mới ra đời. Ngập đầu trong những thông cáo báo chí, Linh thưa dần những buổi cà phê bụi.

 

Ideal sân khấu đã được chọn. Chiều hôm đó Linh được xem bản maket trên máy tính. Ngay từ giây đầu tiên Linh đã thích bản maket đó, sự bất ngờ dâng lên tột đỉnh khi Linh nhìn thấy hình ảnh phác họa những quán cà phê muôn hình vạn trạng: hiện đại có, teen có, cổ kính có và đặc biệt nhất là có một góc cà phê bụi. Linh sững sờ: “Giống quá, Nguyễn Du thu nhỏ”.

 

- Thế nào, Linh kết ý tưởng này chứ?

 

– A, tổ trưởng ạ. Ideal này hấp dẫn quá, em chết mê chết mệt nó chị ạ.

 

-  Tôi đoán ngay là nàng sẽ mê mà, dân nghiện cà phê chính gốc phải khác chứ.

 

– Hì, ý tưởng này của ai đấy chị?

 

-  Một người bạn của sếp Tổng, đẹp trai, trẻ măng, năng động và đặc biệt là vẫn “vườn không nhà trống”, rất hợp với Linh nhé!

 

– Chị này…

 

-  Lạ nhất là anh chàng này chỉ làm dự án này cho vui, chẳng nhận thù lao. Cậu ta vừa tốt nghiệp ngành đồ họa ở Anh, nghe đâu về Việt Nam nghỉ ngơi rồi lại trở qua đó xin việc.

 

– Đúng là chảy máu chất xám mà. – Linh bĩu môi than thở.

 

- Này, thứ 5 sẽ sơ duyệt event lần thứ nhất. Em gấp rút hoàn thành việc liên hệ báo giới nhé!

 

– Okie chị.

 

 

Đôi mắt Linh sáng rực, cứ nhắc đến công việc là Linh như quên hết tất cả mọi điều xung quanh.

 

Vội vã lao vào cầu thang máy sắp đóng sập, Linh lao sầm vào người vừa ấn nút giữ thang cho mình. Thoáng chút nữa thì Linh té xỉu vì gương mặt đó. Người đi cùng thang máy với Linh, không ai khác chính là anh chàng “Vô duyên” ở cà phê bụi. Linh luống cuống cảm thấy chân tay cực kì thừa thãi:

 

- Hay thật, trái đất quả là tròn nên tớ với “Tai thỏ” lại được tái ngộ rồi.

 

- Xì…

 

- Chí ít thì “Tai thỏ” cũng phải có phép lịch sự tối thiểu với người vừa giữ thang máy cho mình chứ.

 

- Cảm ơn anh, người đâu mà hay chấp nhặt thế chứ, hừ hừ

 

Nhìn đôi môi hồng cong cong bướng bỉnh, anh chàng kia không thể nín được cười. Nụ cười khiến chàng ta đẹp trai đến lạ Nhưng rồi Linh quên mất sự có mặt của anh chàng trong cầu thang máy. Đầu óc Linh bây giờ chỉ mong ngóng đến thời khắc được gặp tác giả của ideal phố cà phê thôi.

 

 

Cánh cửa phòng họp bật mở. Linh tháo headphone. Cô nàng dán chặt mắt vào cánh cửa… rồi ngỡ ngàng, rồi suýt té xỉu trước điệu làm dấu quen thuộc. Đi bên cạnh trưởng dự án là… anh chàng “Vô duyên”.

 

– Xin giới thiệu với các bạn, đây là Lâm – tác giả ideal phố cà phê. Xin các bạn cho Lâm một tràng vỗ tay thay sự làm quen.

 

Bé “Tai thỏ” nhanh nhảu, mau miệng của mọi ngày bay đâu mất. Thay vào đó là một con bé chết đứng như Từ Hải trước sự xuất hiện của “thần tượng” bấy lâu. Choáng váng hơn nữa từ hôm nay đến khi event hoàn tất Linh sẽ phải làm việc nhóm với anh chàng “vô duyên”.

 

(...)

 

---------

 

Tác giả: Sưu tầm

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT