Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức - Phần 4

Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức - Phần 4

Truyện ngắn

407 lượt nghe

2018-07-05 08:1
- Em biết không, có một câu chuyện, ngộ nghĩnh lắm! Chuyện kể rằng… trong quá ...
Đóng

May lui khỏi quán vì muốn tránh gặp mặt Quân. Sau đó nhắn cho anh một tin báo bận để hủy cuộc hẹn. Cô tự mình đến The Lamoda, lên tầng bốn và ngồi góc bàn ngoài ban công như thường lệ, tự gọi cho mình một capuccino và nhâm nhi vị cô đơn len khẽ trong trái tim bỏng rát. Một trái tim khờ khạo yêu thương để rồi bị tổn thương bởi chính tình yêu của mình. Nếu như ngày ấy May không cố chấp, Quân có đem lòng yêu May như bây giờ hay không? Giữa Quân và Đan từng có một quãng thời gian bên nhau, hẳn rằng họ cũng đang hạnh phúc. Bằng chứng là trong ví Quân luôn có ảnh của Đan. Vậy thì May dù vô tình hay cố ý, đều trở thành người thứ ba xen giữa hai người. Lý trí và con tim liên tục đưa ra những lý lẽ mơ hồ để tranh đấu. Cuối cùng, càng tranh đấu càng mỏi mệt, cái May cần không phải là một câu trả lời yêu hay không yêu từ Quân, cũng không cần một câu trả lời đúng hay sai cho hành động từ quá khứ. Câu trả lời mà cô cần là liệu rằng cô có góp đủ can đảm để buông tay Quân hay không? Buông một món đồ mình rất thích, dù chẳng phải của mình, cũng đã là một việc làm khó. Huống hồ đằng này lại là buông tay một người mà mình rất yêu!

 

Tối dần, trời buông gió, màn giương giăng đậu khẽ trên những nhánh cây phía ngoài ban công quán. Những khung đèn gỗ nhỏ cũng thắp sáng bằng thứ ánh sáng vàng ấm áp quen thuộc, khẽ đung đưa theo từng đợt gió thổi từ phía bên ngoài. May so vai vì lạnh. Lúc chạy khỏi Love Chocolate cô đã đi thẳng đến đây chỉ với một váy maxi mỏng mà quên không mang theo áo khoác. Đưa tay lên xoay vần cốc capuccino đã nguội ngắt từ bao giờ, May chậm chạp thở dài, lại nhìn xuống lòng đường đang lấp lánh nhiều thứ sắc màu xanh đỏ từ các biển hiệu quảng cáo giăng đầy hai bên vỉa hè. Cô chợt nghĩ, Hà Nội đẹp đến thế, có Đan dịu dàng đến thế, Quân còn không thể hạnh phúc sao?

 

- Hóa ra là trốn anh ở đây. Lạnh thế này còn ngồi đây một mình đến bao giờ?

 

Quân choàng lên vai May áo vest của anh, đồng thời kéo ghế ngồi phía đối diện với cô, Quân nắm lấy bàn tay đang đặt trên mặt bàn kính siết khẽ. Khi nhìn thấy May ngạc nhiên vì sự xuất hiện của mình, anh nhoẻn cười.

 

- Có chuyện gì muốn nói với anh không?

 

- Sao biết em ở đây? À không…

 

- Em sao thế?

 

- Cũng vừa lúc, em có chuyện muốn nói với anh!

 

- Đợi một lát, có cái này tặng em!

 

Quân nhanh tay đặt lên bàn bó hoa rum trắng được bó cẩn thận, liền theo đó là một túi giấy nhỏ in logo của Love Chocolate.

 

- Đan biết anh muốn tặng em nên ưu ái ở lại làm riêng cho em đấy. Hôm nay, em là một người đặc biệt!

 

 

May cúi gằm mặt xuống, vờ bỏ rơi những câu nói từ Quân. Cô cũng muốn mình trở thành người đặc biệt, người duy nhất trong lòng Quân. Nhưng cuối cùng cô vẫn phải từ bỏ. May không cho phép mình ích kỷ yêu anh, giành lấy anh từ một người con gái khác vốn đã xuất hiện trước cô. May lại càng không thể ích kỷ bắt anh chờ đợi cô trong suốt những năm du học của mình.

 

- Em biết không, có một câu chuyện, ngộ nghĩnh lắm! Chuyện kể rằng… trong quá khứ, anh và Đan từng yêu nhau. Đan, chính là người yêu của anh.

 

May cùng Quân ra về khi quán café đến giờ đóng cửa. Thay vì về nhà May, Quân đưa cô đi vòng qua những tuyến đường Hà Nội. May vẫn nói rằng đường Hà Nội về đêm rất đẹp, một vẻ đẹp cô đơn đến thắt lòng. May nói, cả những người yêu nhau khi đi cạnh nhau vẫn cảm nhận được vị cô đơn thấm vào nơi đầu lưỡi, chạm vào tận sâu trong tim, cô đơn trong chính cái bóng tình yêu dành cho nhau. Vị đắng như chocolate, lại pha chút ngọt lành như một ly café sữa buổi bình minh.

 

Khác với tưởng tượng của mình, May can đảm nhìn sâu vào mắt Quân và nghe anh kể lại cuộc nói chuyện với Đan. Họ từng yêu nhau, từng có nhiều dự định cùng nhau, thậm chí còn chưa có bất cứ một câu chia tay nào giữa hai người. Cứ tự nhiên như thể thời gian trôi qua là điều tất yếu, vụ tai nạn đẩy Quân rời xa Đan, cùng sống trong một thành phố, hai người vẫn không tài nào gặp lại nhau thêm một lần nào nữa.

 

- Anh sẽ quay về với Đan chứ? Đan cần anh.

 

- Vậy còn em?

 

- Em không sao. Em sẽ đi du học. Chúng ta cũng đã từng nói sẽ chia tay nhau mà, đúng không?

 

- …

 

- Thật ra, em biết Đan. Em cũng từng giữ ảnh của cô ấy. Em sai rồi!

 

 

---

Nguồn: Hạc Xanh/Trí Thức Trẻ.

Thực hiện: Vy Cầm.

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT