Đứa trẻ giấy - Phần 9

Đứa trẻ giấy - Phần 9

Truyện kinh dị

401 lượt nghe

2018-06-21 20:0
“Hẳn em không định giải phẩu cả người sống nữa chứ? Về sau cô ấy phát bệnh tâm ...
Đóng

Khi đồ ăn đã lần lượt mang lên, mà tần suất động đũa của Hà Tịch lại dần giảm xuống, rõ ràng cô ấy đang bị hút vào câu chuyện li kì này của tôi.

 

“Vậy đứa trẻ giấy về sau thế nào?” Nghe xong Hà Tịch liền hỏi:

 

“Về sau à? Anh không biết, chắc là được xử lý.”

 

“Chà, giá như để em giải phẫu thì tốt biết bao!” Hà Tịch thở dài.

 

“Ối chà, cái này…” Tôi không ngờ việc đầu tiên cô ấy nghĩ đến lại là vậy.

 

“Còn sản phụ thì sao?” Hà Tịch lại hỏi.

 

“Hẳn em không định giải phẩu cả người sống nữa chứ? Về sau cô ấy phát bệnh tâm thần, hôm qua anh về thăm nhưng không gặp được.”

 

“Hừm nếu trong vòng ba năm trở lại đây cô ấy không sinh đứa nào nữa, thì có làm siêu âm kiểu B cũng chẳng rõ; làm siêu âm TVS[1] thì tốt nhất là phải xem theo từng lớp cắt. Nhiều khả năng đó không chỉ là vấn đề ở tử cung, nên cần tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện, giá như có thể để cô ấy mang thai thêm lần nữa để quan sát lâm sàng nhi. Chà, không được nhìn thấy đứa trẻ giấy quả thật là tiếc!”

 

[1] TVS là chữ viết tắt của Trans Vaginal Sonography, một loại siêu âm đặt ngang qua âm đạo, không chỉ rà ở bên ngoài ổ bụng.

 

Dù đã biết Hà Tịch hơi lập dị nhưng tôi vẫn ngây ra trước những lời cô lẩm bẩm với mình.

 

“Nói về chuyện này thì tuần trước em mới thực hiện ca mổ giám định trẻ sơ sinh đấy.”

 

Hiếm khi nào Hà Tịch chủ động đưa ra đề tài bàn luận khi trò chuyện với tôi, chỉ có điều đề tài này…

 

“Mổ á?” Tôi ấp úng hỏi.

 

“Mổ giám định xác một đứa trẻ sơ sinh.”

 

Nhìn món ăn nóng hổi đang nghi ngút bốc khói trên bàn, cảm giác thèm ăn trong tôi bỗng như những bọt bong bóng xà phòng, dần thu nhỏ rồi tan biến vào hư không…

 

“À…” tôi chẳng thể nào đáp trả cô với vẻ đầy thích thú, “mà này, tuần trước ấy hả? Anh nhớ em nói là đi Hàn Quốc cơ mà.”

 

“Vâng, em sang đó mổ giám định xác của một đứa trẻ sơ sinh.”

 

“Liệu ta có thể không nhắc đến từ mổ… được không?”

 

Hà Tịch liếc tôi một cái, ra ý cười cười. Lẽ nào là cô ấy cố tình, dù chẳng còn sức đâu để nghĩ, song tôi lại cảm thấy vui vui.

 

“Anh biết em là thành viên thuộc tổ chức nghiên cứu bệnh lý học đặc biệt của quốc tế mà.”

 

“Anh biết? Anh biết từ khi nào vậy?” Tôi lấy làm lạ hỏi.

 

“Ồ, thế em chưa nói gì à, nhưng giờ thì anh biết rồi đấy.”

 

“Đấy là tổ chức gì?”

 

“Là tổ chức nghiên cứu các bệnh lý học đặc biệt.”

 

“Quan tâm đến một vài trường hợp bệnh kì lạ, bao gồm cả trường hợp tử vong bất thường, tổ chức quốc tế chưa công khai chính thức này có liên quan với cảnh sát các nước, bởi cảnh sát là ngành hay phát hiện thấy những trường hợp tử vong bất thường nhất, và điều này thường gây khó khăn cho các giám định viên pháp y của họ.” Cô khẽ giải thích.

 

“Em sang Hàn Quốc vì một trường hợp tử vong bất thường? Là một đứa trẻ sơ sinh?” Tôi hỏi.

 

“Một vụ án kì lạ, giám định viên pháp y bên họ gặp phải một số khó khăn.”

 

“Kết quả là em đã giải quyết xong?”

 

“Vẫn chưa.” Hà Tịch nhún vai, “trên thực tế, sau khi qua đó, em mới phát hiện ra điều kì lạ nhất, rất khó giải thích.”

 

Điều cô nói càng thôi thúc tính hiếu kỳ trong tôi.

 

---

Nguồn: Sưu tầm.

Thực hiện: Nhím Xù. 

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT