Kết nối yêu thương: Viết cho những ngày mưa bão sắp về

Kết nối yêu thương: Viết cho những ngày mưa bão sắp về

Kết nối yêu thương

166 lượt nghe

2018-09-11 10:25:15
Tôi sợ là những đêm cả gia đình tôi thức trắng vì phải vật lộn nào với chậu, ...
Đóng

 

Tôi còn nhớ như in hồi còn bé, nhà tôi nghèo lắm, thu nhập cả nhà chỉ trông vào 5 sào lúa của 2 vụ mùa, nên đến tháng 8 nhà tôi đã không còn hạt lúa nào, vì thế hồi đó bố mẹ tôi phải chạy ăn từng bữa cho cả 6 miệng ăn. Có khi ăn khoai, sắn trừ bữa.

 

Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Hà Tĩnh phải hứng chịu nhiều thiên tai bão lũ, chưa năm nào tôi thấy quê mình không có bão về. Căn nhà mái tranh xiêu vẹo nhà tôi dường như năm nào cũng phải oằn mình chống chọi với 3-4 trận bão một năm. Cảm giác như chỉ cần đạp nhẹ thôi là có thể đổ sập xuống.

 

Tuổi thơ tôi tràn ngập tiếng cười yêu thương, dù ngày đó những bữa ăn chỉ có dưa cà mắm muối, một ít lạc rang, là những ngày vô tư cùng lũ bạn mò cua bắt ốc, thả diều, tắm sông.

 

 

Nhưng tôi sợ mùa mưa bão vào những ngày tháng 8 và tháng 9 hằng năm. Tôi sợ loa phát thanh của xã mỗi lần phát đi thông báo: “Mọi người chú ý chằng kéo nhà cửa, bảo vệ tài sản, vì dự báo cơn bão số 7 sẽ đổ bộ vào Hà Tĩnh vào chiều và tối nay”.

 

Tôi sợ căn nhà mái tranh của gia đình tôi đổ sập xuống, đó là tài sản lớn nhất của bố mẹ tạo dựng được khi mới cưới từ hai bàn tay trắng. Tôi sợ mái nhà tranh mà tôi tự hào với lũ trẻ con hàng xóm mỗi khi hè về nằm mát không cần quạt sẽ không còn nữa. Tôi sợ chỗ hiên nhà có mái chái bằng tranh, chỗ cho mấy chị em chơi không còn nữa.

 

Tôi sợ là những đêm cả gia đình tôi thức trắng vì phải vật lộn nào với chậu, xoong, nồi, bạt nilon để hứng nước mưa vì mái tranh nhà tôi qua nhiều năm cũng đã bị dột nhiều chỗ. Tôi thương mẹ vì mấy anh em tôi mà tranh phần nằm chỗ ướt. Tôi thương mấy bộ sách giáo khoa không kịp che chắn bị ướt nhèm, vì nó vốn dĩ đã cũ lắm rồi, là của 3 anh chị tôi trước đó đã từng học giờ nhường lại cho tôi. Lúc đó, chỉ ước rằng bão nhanh qua để trời lại nắng, phơi khô sách để còn bước vào năm học mới.

 

Chả biết lúc đó, tôi còn bé hay vì lòng đố kỵ mà giờ phút lúc đó, tôi thầm ước cả nhà tôi được sống trong một căn nhà mái ngói, có 4 cái cột bê tông chắc chắn như nhà cái Trang hàng xóm. Có lẽ chắc giờ đó cái Trang đang ngon giấc rồi say nồng mà không biết rằng ngoài trời bão đang về, gió rít lên từng hồi từng hồi một, mưa ngày càng lúc một nặng hạt.

 

Bão tan, mọi người lại tất bật với công việc hằng ngày với bao nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, để khắc phục hậu quả của bão. Tôi vui vì căn nhà mái tranh của gia đình tôi được bố tôi chằng kéo cẩn thận nên vẫn giữ được an toàn qua những mùa bão về.

 

Và rồi khi nó đã gồng mình che chắn, nâng đỡ an toàn cho tất cả các thành viên của gia đình tôi suốt những mùa bão thì đến lúc nó cũng được nghỉ ngơi. Sau nhiều năm  bố mẹ tích cóp cùng với sự giúp đỡ của gia đình nội ngoại và chính quyền địa phương, với phong trào xóa nhà tranh tre dột nát gia đình tôi quyết định dỡ bỏ căn nhà mái tranh để thay bằng 3 gian nhà cấp 4. Ngày căn nhà bị dỡ bỏ tôi không dám trực tiếp chứng kiến, cảnh từng mái tranh, từng tấm phên tường bằng tre bị dỡ bỏ. Chỉ nghĩ đến thôi lòng tôi đã thấy nhói đau. Nhưng tôi biết cũng chỉ vì mong muốn bão về chúng tôi không còn những nỗi lo.

 

Cám ơn tuổi thơ trải qua với biết bao khó khăn, nhọc nhằn để giờ đây tôi nỗ lực và cố gắng hơn từng ngày và có được như ngày hôm nay. Cám ơn tuổi thơ nơi vùng quê nghèo với biết bao kỷ niệm, với những trò chơi mà lũ trẻ con thành phố không bao giờ có được. Tuổi thơ sẽ là món quà mà mỗi người chỉ có được một lần trong đời nên hãy biết trân trọng và giữ gìn.

 

Viết cho những ngày mưa bão sắp về.

 

-----------------------------

 

Nguồn: VOV

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT