Này! Em nhớ anh mất rồi

Này! Em nhớ anh mất rồi

Chuyện Yêu

7492 lượt nghe

2016-12-30 08:1
Hà Nội những ngày cuối năm gợi về dòng cảm xúc lộn xộn của những ngày non trẻ. Chợt nhớ ra có một tình yêu như thế, có một mùa yêu như thế.
Đóng

 

Hà Nội những ngày cuối năm gợi về dòng cảm xúc lộn xộn của những ngày non trẻ. Chợt nhớ ra có một tình yêu như thế, có một mùa yêu như thế. Chợt nhận ra, chỉ cần một lần hữu tâm quay đầu lại, biết đâu, ta lại nhận ra nhau giữa hàng tỉ trái tim đang đập trên địa cầu. Liệu bạn đã từng vô tình quên đi những xúc cảm dưới đây? Liệu bạn có nhớ ra mình của một năm nào đó? Yêu thương thôi mà, nào có phải chuyện xa xôi. Hãy thử cùng tôi vặn ngược dòng thời gian trong những ngày cuối năm này nhé…



Hà Nội. Ngày đông sớm. Gió đột ngột. Trời rét cóng.

 

mùa đông, mùa thu, Hà Nội


Em run run, thu mình vào trong tấm áo khoác mỏng. Mọi chuyện đến với em vẫn ngỡ như một giấc mơ. Chỉ một câu nói vô tình, rồi em và anh quen nhau, rồi giấc mơ bắt đầu… giấc mơ mà em chưa từng dám mơ.


Em vẫn thường gọi anh là thiên thần, bởi những gì anh cho em nhiều hơn mọi món quà cả đời em từng nhận được.


Ngày quen anh, em không còn biết khóc.


Ngày quen anh, nắng như dài hơn, gió như hiền hơn, mùa như trong hơn bên khóe môi em cong nhẹ.


Anh mang cho em những tiếng cười thực sự, những tươi vui thực sự, những thảnh thơi thực sự.


Là em đang mơ hay đang tỉnh? Đã rất nhiều lần em tự hỏi mình câu đó, rồi chỉ biết lắc đầu. Khoảng lặng và nỗi trống trải trong em được lấp đầy bởi những câu nói của anh. Vết thương trong em cũng vô tình được anh hàn gắn. Anh giúp em quên đi người đó. Anh giúp em ru hình bóng người đó ngủ yên.


Rồi anh nói anh yêu em. Em không dám tin vào điều đó. Đôi lúc, em chỉ cho đó là tình cảm bồng bột như bao người con trai khác, rồi nó cũng sẽ qua đi trong anh như một cơn gió thu. Hai lần lừa dối với em là quá đủ.

 

cô gái, cô bé, mùa đông, hoàng hôn, mặt trời


Em nói em đã từng thề sẽ không yêu ai nữa, đã từng tự nhủ lòng tránh xa những mộng mị của tình yêu, bởi em còn quá nhỏ. Em nói có lẽ anh chỉ là mối duyên dịu dàng thoảng qua… em chẳng còn đủ sức để tin vào số phận hay định mệnh. Em nói anh đừng chờ, đừng kì vọng nơi em thêm một lần dao động. Con tim thấm mệt trong em rồi sẽ làm anh thất vọng, nhiều thật nhiều.


Em vốn sợ hai chữ “chia tay”. Em không dám nói yêu anh cũng vì lẽ đó. Em sợ mất anh, sợ mất đi tình yêu anh trao em nên cũng chưa dám bước vào. Em sợ cái chữ “xa” lắm lắm. Yêu thương mong manh quá, phải không anh?


Cứ thế, những sợ hãi khiến em tìm mọi cách đẩy anh ra đầy vô thức. Em sợ một ngày nào đó tỉnh dậy, anh đột nhiên biến mất. Em sợ một lúc nào đó vô tình, em làm tổn thương anh. Em sợ một giây lỡ làng, mình lại lạc mất nhau mãi mãi.


Nhưng rồi anh như kẻ giả điếc cứ bước vào đời em… và cứ nói yêu em, yêu em như thế.
Rồi Hà Nội lại vào mùa trở gió. Rồi có thứ gì đó trong em nao nao không dứt. Rồi những bước chân em cứ chững lại mỗi lần nghĩ đến anh. Rồi nhiều lắm nữa những tiếng lòng nói “Em sai rồi… em sai thật rồi.” Rồi… đột nhiên… em chợt hiểu…

 


À… Em nhớ anh mất rồi!

 


Người ta bảo tình yêu là giấc mộng,
Thức dậy rồi dù có cũng như không,
Chỉ còn lại chút đợi chờ mong ngóng,
Chút ngẩn ngơ, thờ thẫn nhớ tình nồng.


Nhưng tại sao anh cho em giấc mộng?
Thức dậy rồi còn có nữa không anh?
Bởi em sợ đợi chờ trong đêm lạnh,
Sợ đắm mình trong nỗi nhớ tình anh.


Hứa với em lời hứa dẫu mong manh,
Để em yêu anh không hoài nghi lo lắng,
Chỉ cần mong lời hứa kia đủ nặng,
Để giữ anh mãi trong cuộc tình ta.


Hứa với em giữ hai chữ “chia xa”,
Cho đến khi đôi ta lìa trần thế.
Một lời hứa cuối cùng thôi anh nhé,
Để em yêu anh trọn vẹn cả trái tim.

 


----------

Tác giả: Lê Di/radiome.vn
Thực hiện:  Babum và nhóm sản xuất RadioMe

 

Mời bạn tiếp tục đến với "Liệu anh có thể yêu cả những điều xấu xí trong em" trên kênh Youtube chính thức của chương trình:

 



Những bài viết, chia sẻ của bạn, hãy gửi về cho chúng tôi theo địa chỉ: camxuc@i-com.vn nhé.

 

  • MỚI NHẤT
  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT