Nụ hôn của linh hồn - Phần 4

Nụ hôn của linh hồn - Phần 4

Truyện kinh dị

883 lượt nghe

2018-02-27 20:0
Hạ Vy lại bất chợt hoảng hốt vì ánh sáng đó làm bóng anh mờ nhạt. Anh quay mặt ...
Đóng

Giấc ngủ đó có lẽ chỉ kéo dài vài gây. Bàn tay che mắt Hạ Vy mở ra – trước mắt cô đã là căn phòng nhỏ bé ấm áp của mình.

 

Hạ Vy vội vàng lôi từ trong góc tủ đồ ra một chiếc hòm nhỏ - nơi cô cất giữ một số vật dụng lặt vặt, cô nhớ mình đã để chiếc chìa khóa cùng với đống đồ đó. Cô vốn là người ngăn nắp nên không quá khó để thấy được chiếc chìa khóa nhỏ màu bạc nằm gọn ở một góc trong hộp đồ kia. Đôi tay cô run run cầm lấy nó rồi quay mặt về phía sau – anh vẫn đứng lặng nhìn theo cô và chợt nở nhẹ một nụ cười.

 

Thật mơ hồ quá! Đây cũng chỉ là một giấc mơ thôi phải không? Một giấc mơ như thường lệ của cô, chỉ có điều nó dài hơn một chút – Cô ước gì nó là như vậy! Nếu không thì chỉ cần dừng lại ở lúc này, để anh ở bên cạnh cô, chẳng cần quan tâm đến khu rừng đáng sợ kia, chẳng cần quan tâm có bước qua được cánh cửa kia.

 

"Hãy đưa nó cho anh." – Anh khẽ đưa tay về phía cô để nhận lấy chiếc chìa khóa.

 

"Không phải giờ chúng ta cần trở lại khu rừng để mở cánh cửa sao?"

 

"Không cần thiết nữa, như vậy có khi em sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ cần để chiếc chìa khóa ấy lưu lạc nhân gian một lần nữa là được!"

 

"Vậy..."

 

"Hạ Vy..."

 

Cô im lặng nhìn lên anh, bắt gặp một ánh mắt thật trìu mến và nồng nàn. Anh nâng nhẹ cằm cô, đặt lên cánh môi mềm mại một nụ hôn ngọt ngào mà quyến luyến.

 

"Hãy coi anh như một giấc mơ là được!"

 

Anh rời khỏi cô, chậm rãi tiến tới mở toang cánh cửa lớn, ánh nắng ồ ạt tràn vào rọi sáng cả căn phòng. Có lẽ sau gần hai ngày bị lạc giữa bóng đêm mờ mịt, ánh mặt trời trước mặt cô thật rực rỡ và nóng bỏng hơn bao giờ hết. Thế nhưng, Hạ Vy lại bất chợt hoảng hốt vì ánh sáng đó làm bóng anh mờ nhạt. Anh quay mặt về phía cô, khẽ nhìn vào bàn tay đặt chiếc chìa khóa đang nâng lên trước mặt rồi lại nhìn vào cô với nụ cười tuy tươi rạng nhưng có gì đó thật xa xôi và nuối tiếc.

 

Thế rồi... Cơ thể anh theo chiếc chìa khóa kia cứ thế nhạt dần, nhạt dần rồi tan biến trong màu trắng sáng mơ hồ của nắng rạng...

 

 

"Hạ Vy... Hạ Vy..."

 

"Hạ Vy, cậu tỉnh lại rồi."

 

Hạ Vy khẽ mở mắt, xung quanh cô là vài người bạn học khá thân. Cô cố nhổm người dậy nhưng lại thấy toàn thân ê ẩm.

 

"Mình đang ở đâu đây."

 

"Bệnh viện. Cậu đột nhiên ngất xỉu trong lúc cắm trại, ngủ miên man như vậy hai ngày nay rồi đấy."

 

Hạ Vy bỗng ngỡ ngàng đến sửng sốt. Cô đã hôn mê hai ngày – vậy những việc cô đã trải qua ngày hôm trước, việc lạc vào khu rừng kì quái, việc gặp anh... đều là mơ hay sao? Cô lập tức bật dậy khỏi giường, mặc cho lũ bạn ngỡ ngàng nhìn theo sự kì lạ của mình mà bắt xe về thẳng nhà rồi lấy ra cái hộp có chiếc chìa khóa.

 

Không còn... chiếc chìa khóa ấy quả thực đã biến mất, để rồi trong đầu Hạ Vy hiện ra cả nghìn câu hỏi – những câu hỏi chẳng thể có lời giải đáp trong khoảng thời gian rất lâu, rất lâu...

 

...

 

---------

 

Nguồn: Truyện ngắn hay

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT