Vòng tay của quỷ - Phần 6

Vòng tay của quỷ - Phần 6

Truyện kinh dị

1321 lượt nghe

2017-11-28 20:0
Cảm giác lạnh lẽo ngày càng bủa vây trong tâm thảm của ông Bình. Ông bình đang ...
Đóng

Tối hôm đó, Trọng về rất sớm và liên tục hát ngân nga hết sức vui tươi. Trên miệng hắn nở một nụ cười tươi rói, cũng như hôm nay là một dịp hiếm hoi mà hắn nấu một bữa cơm giúp ông Bình, đồng thời thực hiện hiếu phận của một người con.

 

Thông thường Trọng về rất muộn, chính vì thế những việc lặt vặt trong nhà không còn ai khác đều phải rơi vào tay ông Bình. Thế nên những dịp hắn có thể về sớm như thế này để nấu cho ông một bữa cơm quả thật là hết sức hiếm hoi.

 

Thấy ông Bình bước vào nhà, Trọng hân hoan cười nói:

 

- Bố đi đâu thế hả bố? Bố xem, con mới chuẩn bị xong món thịt bò bít tết đây này.

 

Ông Bình sững sờ, trên tay ông cầm toàn là thức ăn mua ngoài chợ về. Liền mỉm cười hỏi lại:

 

- Hôm nay con trai của bố có chuyện gì vui thế? Ở công ty lại thắng lớn hả?

 

Trọng không nói gì, chỉ mời ông Bình ngồi xuống và dùng bữa, ông Bình không từ chối. Mà chỉ đặt mớ thức ăn lên bàn bếp, rồi nhanh chóng quay ra ngồi xuống dùng bữa cùng hắn.

 

Khi này, Trọng mới từ tốn vừa bỏ miếng thịt bò bít tết vào trong miệng nhai đều, vừa nói:

 

- Con vui mừng lắm, vui mừng vì hôm nay đã làm được một việc. Giải quyết một kẻ tọc mạch và chuyên gây phá rối, hắn ta đã phải chịu hậu quả đấy, bố biết không?

 

Trọng vừa nói vừa cười, tuy hết sức thản nhiên, nhưng trong đó ẩn chứa bí mật gì thì chỉ có ông Bình mới biết. Ông cảm thấy lạnh sống lưng và miệng thịt bò bít tết chín tái vẫn còn đỏ máu trong miệng ông tan ra không giống như mọi khi, không phải là sự ngọt ngào của thịt bò tươi sống, mà là sự tanh tưởi của máu.

 

Ông Bình cố nuốt miếng thịt bò bít tết rồi uống nhanh một ngụm nước. Ông có cảm giác bồn chồn không yên, nhất định là đã có chuyện gì xảy ra.

 

Ông ăn tối xong thì Trọng cũng đem đồ đi rửa, gương mặt hắn hết sức thản nhiên và vui vẻ. Linh tính mách bảo cho ông Bình biết rằng, hắn rất có thể đã làm ra chuyện gì đó kinh khủng. Một chuyện tương tự như giết người chẳng hạn. Loại trực giác này mỗi lần xuất hiện, đều là những cảm giác đúng đắn vì những điều nguy hiểm mà ông Bình có thể cảm nhận được.

 

Ông Bình chui vào trong phòng, không ra ngoài xem phim như thường lệ. Ông cẩn trọng dò xét xem Trọng đã về phòng hay chưa, rồi mới lén lút mò xuống gara ô tô. Nơi chiếc xe hôm nay Trọng dùng để đi làm đã mang ra ngoài. Ông luôn suy nghĩ rằng, liệu có khi nào hôm nay Trọng lại giết người hay không? Và con quỷ Envy vẫn chưa buông tha cho Trọng.

 

Suy nghĩ ấy cứ vang lên trong đầu ông Bình, cho đến khi mọi sự mà ông chứng kiến đều chứng tỏ là ông đã đúng đắn.

 

Ông Bình mở cốp sau của chiếc xe xám bạc ra, liền giật lùi lại trợn mắt không tin. Lại càng lợm giọng thảng thốt ú ớ không nói được lời nào.

 

 

Trong cốp xe ấy, có một thân người hết sức quen thuộc, mặc đồ nhà thờ với bàn tay cầm cuốn kinh thánh.

 

Người đàn ông ấy chính là cha xứ. Cha xứ mắt mở to với đầy vẻ kinh hãi, cổ ông ta bị thít chặt bởi một sợi dây và môi ông ta tím ngắt. Trên ngực ông ta còn có một tờ giấy ghi những lời nguyển rủa: "Hậu quả dành cho những tọc mạch và chuyên gây phá rối. Ông đáng phải chết!"

 

Đọc xong mảnh giấy ấy mà cả thân người của ông Bình như muốn rũ xuống. Trọng ghi như vậy trong tờ giấy, liệu có khi nào là hắn đã phát hiện ra việc ông Bình đi báo tin cho cha xứ đến bắt gã. Vừa rồi khi dùng bữa tối, gã phong phanh nhắc đến chuyện ấy có khi nào là muốn thăm dò ông hay không?

 

Cảm giác lạnh lẽo ngày càng bủa vây trong tâm thảm của ông Bình. Ông bình đang đứng chôn chân nhìn vào cái xác của cha Huy Lê. Thì bỗng rất gần, chợt có tiếng Trọng vang lên hỏi:

 

- Bố à? Bố đang làm cái gì thế?

 

Ông Bình hoảng sợ tới mức bủn rủn chân tay, vội vàng đóng của cốp xe lại một cách kín đáo và nhẹ nhà. Rồi bước ra khỏi gara xe ô tô. Ra tới nơi ông nhìn thấy Trọng đang nhìn mình và mỉm cười. Ông cố gắng chống chế lấp liếm không muốn cho Trọng phát hiện nên nói:

 

- À không có gì, bố chỉ vào ga ra để xem xét mấy con chuột thôi mà, chúng kêu gào thật đáng ghét!

 

Trọng cũng mỉm cười gật đầu thản nhiên và nói:

 

- Phải rồi, những con chuột, đúng là những kẻ thích chốn tránh và khiến người ta phải khó chịu. Những con chuột đó đáng phải chết, nhưng đôi khi chúng ta chẳng thể bắt được chúng và xuống tay được. Hoặc là vì chúng còn có lợi ích, hoặc là vì chúng quá tinh ranh và rất nhanh...

 

Trọng nói xong lại nghênh ngang bước vào trong nhà. Những lời mà Trọng vừa nói, càng khiến cho ông Bình cảm thấy khiếp đảm đến ghê sợ, sống lưng ông cứ có cảm giác lạnh lẽo, và thân người ông cứ run lên bần bật.

 

Trọng bước đến thềm cửa, chợt từ từ quay đầu lại nhìn ông Bình. Ông Bình lấy hết sức cản đảm, cố gắng tỏ ra bình thường mỉm cười nhìn Trọng. Và Trọng thì cũng mỉm cười nhìn ông và nói:

 

- Trời khuya rồi, bên ngoài lạnh lắm. Bố nên đi ngủ sớm đi không kẻo lại ốm mất!

 

Ông Bình cố nhẫn nại và đáp:

 

- Ừ, con cũng đi ngủ sớm đi. Bố đóng cửa gara lại rồi cũng sẽ vào thôi...

 

Trọng gật đầu rồi lại tiếp tục bước vào trong nhà và biến mất sau cánh cửa. Ông Bình toát mồ hôi, lau những giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán. Cố gắng trấn tĩnh và vạch ra kế hoạch tiếp theo.

 

Còn tiếp...

 

---------

 

Tác giả: Ngạ Quỷ

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT