Vòng tay của quỷ - Phần 7

Vòng tay của quỷ - Phần 7

Truyện kinh dị

1051 lượt nghe

2017-11-30 20:0
Qua khe cửa, ông Bình có thể nhìn thấy hết mọi chuyện, ông nuốt nước bọt dường ...
Đóng

Lão già này tên Hoàn, là người nổi danh trong vùng thời ấy về thuật đạo toán.

 

Ông Bình chắp tay và nói:

 

- Lạy thầy, tội lỗi ngày xưa của con. Ngàn vạn lần đều là do con ngu dại, ngày ấy con suy nghĩ ngu si nên mới không biết tâm ý của thầy. Xin thầy lượng thứ cho con...

 

Ông Bình nói xong lại lạy tạ đến mấy lần. Thầy Hoàn đôi mắt sáng quắc quát lên:

 

- Chẳng phải là vì anh hối hận cái gì đâu, mà là vì anh có việc muốn nhờ cậy tôi nên mới đến đây thôi có đúng không?

 

Ông Bình xoa tay nói:

 

- Dạ thưa, quả đúng là có việc như vậy. Nhưng nếu con không hối hận, thì sao lại nghĩ đến việc quay lại tìm thầy được thưa thầy? Xin thầy minh xét cho...

 

Thầy Hoàn nhếch mép cười nói:

 

- Chuyện ấy thì tôi chẳng muốn nhắc lại làm gì, chỉ có điều là tôi muốn nói. Nếu giờ anh muốn mời tôi đi làm việc, thì không phải là dựa vào tình nghĩa thầy trò khi xưa đâu. Tôi và anh sớm đã ân đoạn nghĩa tuyệt chỉ còn là người dưng. Anh cần phải có lòng thành...

 

Ông Bình mừng rỡ nói ngay:

 

- Dạ thưa thầy, thực ra con cũng đã chuẩn bị trước, nên nhân đây có chút lễ mọn thì xin gửi điện thầy!

 

Rồi ông Bình rút từ trong ví tiền ra một cái phong bao dày cộp, nhét vào cạnh điện thờ của thầy Hoàn.

 

Thầy Hoàn vân vê chòm râu bạc của mình và hỏi:

 

- Được rồi, vậy chứ anh muốn khi nào thì để tôi đi giải quyết việc ấy?

 

Ông Bình:

 

- Dạ thưa thầy, ngay đêm nay, càng sớm càng tốt ạ. Việc này cần kíp lắm rồi, thằng con trai con nó bị quỷ nhập. Mong thầy giúp đỡ, con không muốn lộ cho nó biết việc này vì sợ nguy hiểm. Nên xin thầy cứ lặng lẽ mà làm cho, cứ coi như là thầy tự ra tay trừ ma quỷ chứ không phải là con bảo. Đừng lộ cho nó biết việc ấy kẻo nó lại trách con.

 

Thầy Hoàn gật đầu nói ngay:

 

- Lễ thì tôi cũng đã nhận đủ, đêm nay tôi sẽ âm thầm đến nhà anh, anh cứ để lại cái địa chỉ với số nhà. Rồi mở cửa thoải mái dọn đường cho tôi. Tôi sẽ lặng lẽ làm việc nhanh thôi. Tiếng tôi xưa nay anh cũng đã biết, chắc không cần phải nhắc lại...

 

Ông Bình vâng lời làm theo, lạy tạ cám ơn đến mấy lượt, rồi mới ra về ngay.

 

Đêm ấy, đúng như những gì mà thầy Hoàn nói. Ông Bình đã dọn sẵn nhà cửa, để mở tất cả chốt cửa rồi lặng yên chờ đợi.

 

 

Đúng mười hai giờ đêm, một cái bóng người mặc đạo bào màu vàng, nhanh thoăn thoắt lẩn khuất trong đêm rồi chui vào trong căn nhà.

 

Ông Bình lặng lẽ quan sát hết mọi động tĩnh, chỉ thấy thầy Hoàn nghiêm chỉnh nhảy vọt vào trong căn phòng của Trọng. Thầy ta cố gắng bước đi thật nhẹ để không phát ra một tiếng động nào, cố gắng để không đánh động cho Trọng phát hiện ra là có người đang ẩn nấp ở sau lưng mình.

 

Vụt một cái, cả thân người thầy Hoàn nhanh như chim nhạn nhảy bổ đến đè nghiến lấy người của Trọng. Rồi dán lên mặt hắn ta một lá bùa, miệng rầm rầm đọc:

 

- Linh linh cấp cấp, khu trừ ma quỷ!

 

Rồi đem thắp một ngọn nến ở hướng chính Đông, liên tục quát nạt hô gọi quỷ thần.

 

Trọng giãy giụa kêu gào một lúc rồi ngừng bặt, dường như hắn đã chịu buông tha cho số phận. Thầy Hoàn thả lỏng toàn thân, thở dài một lúc, rồi đem lá bùa trên người hắn đốt cháy đi hòa với nước. Đổ vào miệng hắn, rồi lại đem gương bát quái ra dò xét. Một lúc sau thì tự nói:

 

- Ma quỷ đã đi rồi!

 

Rồi lại đeo một lá bùa lên người của Trọng. Ngay khi đó, khi lão vừa định quay đầu bước đi. Thì Trọng chợt bật dậy túm chặt lấy cánh tay của lão rồi gào lên:

 

- Chúa của ngươi không phải là chúa của ta!!!

 

Trong người Trọng như có một sức mạnh cực kỳ khỏe khoắn, mạnh đến kinh người đem toàn bộ cánh tay của thầy Hoàn dựt phăng ra cho nó đứt lìa.

 

Thầy Hoàn hoảng sợ kêu gào giãy giụa, đôi mắt dàn giụa nước, chảy đều khắp khuôn mặt vì đau đớn. Khuôn mặt Trọng chuyển sang vẻ đáng sợ, mắt gã đen láy, răng gã nhấp nhô lởn nhởn và nói:

 

- Chúa của ngươi không phải là chúa của ta! Ngươi làm sao cho ta về cõi địa ngục???

 

Hắn nói xong thì liền cười lục khục. Thầy Hoàn sợ đến xanh mặt cố cắn rằng quay đầu chạy trốn, bỏ lại toàn bộ cánh tay bị rơi ở trên nền đất. Thầy vừa chạy vừa gào lên:

 

- Không phải ma quỷ không thường, không phải ma quỷ thông thường. Ngươi là giống loài gì???

 

Thầy Hoàn nhanh thoăn thoắt chạy thoát thân. Bóng người của Trọng cũng dừng sững lại.

 

Qua khe cửa, ông Bình có thể nhìn thấy hết mọi chuyện, ông nuốt nước bọt dường như có cảm giác có chuyện chẳng lành sắp ập đến với mình.

 

(...)

 

---------

 

Tác giả: Ngạ Quỷ

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT