Café Đợi Một Người - Chương 13

Café Đợi Một Người - Chương 13

Nhạc Châu Á

309 lượt nghe

2016-04-25 00:0
Tôi không xác định, đích đến mà tôi đang cuống cuồng kiếm tìm lúc này, có phải ...
Đóng

Anh toàn nói, anh quen với một cô gái rất chính nghĩa, rất dũng cảm, cô ấy tên là Tư Huỳnh, Tư trong tư niệm, Huỳnh trong huỳnh hỏa trùng, cô ấy chẳng những đã cứu anh, lại còn dạy anh lái mô tô, còn thường xuyên mời anh uống cà phê, đi xem phim với anh, lại còn đoán đúng cả tên món ăn của thím Kim Đao nữa, mùa hè năm nay vừa mới học bơi đã cứu được A Châu khỏi chết đuối mấy lần...

1

Tôi không xác định, đích đến mà tôi đang cuống cuồng kiếm tìm lúc này, có phải là tình yêu hay không.

Có điều, nước mắt của tôi đã cho tôi biết, đó là một đoạn ký ức cực kỳ quan trọng, một người cực kỳ cực kỳ quan trọng.

Nếu giờ tôi không mau chóng ngồi lên chiếc SB của Trương Chaien thúc giục cậu ta vặn tay ga hết cỡ, tôi và cái nơi tên là Gam gì gì đó kia, sẽ xa cách không chỉ mấy đại dương và đại lục, mà còn cả hai năm tịch mịch trống trải đằng đẵng.

"Đi thẳng à? Bao giờ thì rẽ?" Trương Chaien căng thẳng nói, cậu ta chạy xe rõ chậm.

Nhìn cái bộ dạng hung hăng càn quấy của cậu ta hồi trước, hoàn toàn không thể nhận ra lá gan cậu ta lại bé đến vậy.

"Rẽ vào cái ngõ kia rồi rẽ vào ngách thứ hai bên phải, thế là sắp tới nơi rồi!

Cậu đi nhanh lên chứ!"

Tôi gần như muốn thò tay lên giúp cậu ta kéo ga.

Tiệm giặt là, cửa sắt khép hờ.

Nhưng tôi không thấy xe máy của A Thác, anh từng nói sẽ không bán xe máy mà gửi ở nhà bạn học gần sân bay.

Cũng có thể, A Thác chỉ đỗ xe ở chỗ nào xa hơn một chút? Hay là thay đổi kế hoạch, có người chở anh.

"Đợi tôi một tẹo, đừng đi đâu đấy! Đừng có mà đi đâu đấy!" Tôi rảo bước lách vào phía sau cánh cửa sắt, buông lại một câu: "Bằng không đừng hòng tôi tha thứ cho cậu!"

Tôi chạy lên gác, tiếng bước chân thình thịch thông báo cho mọi người biết là tôi đã lên.

Nhưng thím Kim Đao, chú Kim Đao, Thiết Đầu, vợ Thiết Đầu đều ngồi ngây ra bên chiếc bàn hình bầu dục, tôi phải gọi một tiếng họ mới định thần vẻ mặt ai nấy trông đều rất kinh ngạc.

Món ăn trên bàn đã sạch bách, không còn chút đồ thừa nào.

Song không thấy A Thác đâu.

"Em gái, em đến muộn hai tiếng rồi! A Thác đã đi từ một tiếng trước." Nụ cười của Thiết Đầu không được tự nhiên cho lắm, tay đưa lên xoa xoa gáy. Trên trán anh ta vẫn còn dính một chút muội than.

"Trước lúc đi nó đã quét sạch tất cả những thứ có thể ăn được trên bàn rồi, vì vậy nếu cháu muốn ăn..." Thím Kim Đao áy náy nói.

"Đáng ghét, sao A Thác không gọi điện cho cháu chứ! Sát giờ cháu có chút việc đột xuất mà." Tôi tức tối giậm chân.

Bốn người ngồi quanh bàn ăn ngơ ngác nhìn nhau.

"A Thác đã đến quán cà phê." Chú Kim Đao gãi đầu.

"Gì cơ, giờ anh ấy vẫn ở quán cà phê ạ!" Tôi cuống lên hỏi, quay người định chạy xuống nhà.

"Ý chú là, A Thác nói trước khi tới đây, nó đã đến quán cà phê rồi, bây giờ tất nhiên nó không ở đó." Chú Kim Đao vội vàng chữa lời.

"Hả?" Tôi ngoảnh đầu lại.

"Nó vốn định đi đón cháu, nhưng thấy cháu không có đó liền hỏi nhân viên trong quán, người ta nói hôm nay rốt cuộc cháu cũng được ở bên chàng trai mình yêu, lại còn cùng nhau đi ăn tối nữa, vì vậy nó liền đi một mình tới đây, không gọi điện làm phiền cháu." Thím Kim Đao giải thích.

"Chúng tôi vốn tưởng em với A Thác sẽ thành một đôi cơ đấy, đúng là nghĩ xa quá rồi. Chuyện này không trách em được" Chị vợ Thiết Đầu thử an ủi tôi.

"Đừng lo cho A Thác, tối nay nó cười như lên cơn thần kinh ấy, chưa bao giờ thấy nó vui như vậy." Thím Kim Đao cười cười.

"Vui?" Tôi không hiểu.

"Thằng nhãi A Thác này vui tức là vui, không giả bộ được đâu" Thiết Đầu vỗ vỗ lên đầu mình.

"Giờ anh ấy đi đâu rồi? Ra sân bay hả?" Tôi cuống hết cả lên.

"Cậu ta không nói, nhưng vẫn còn sớm mà? Chắc là đi tìm bạn rồi?" Không biết ai nói câu này, nói chung là tôi lao như bay xuống nhà, chui qua cửa sắt.

Trương Chaien đang nghịch cái mũ bảo hiểm trên tay, vẫn còn mặc bộ vest đen của khách sạn.

"Chở tôi đến một chỗ khác!" Tôi hét toáng, nhảy lên yên sau chiếc SB của Trương Chaien.

Lúc này thím Kim Đao và chú Kim Đao cũng chạy xuống, kéo cửa sắt, gọi tôi dừng lại.

"Hình như nó bảo muốn đi xem phim." Thím Kim Đao vừa nói, vừa nghiêng đầu đánh giá Trương Chaien, đôi mắt càng lúc càng trợn to.

Đầu chú Kim Đao cũng lệch hẳn đi, Thiết Đầu ở phía sau ló ra cũng trố cả mắt.

"Trời đất ơi, em vì cái thằng này mà không nói lời tạm biệt với A Thác ấy hả?" Chị vợ Thiết Đầu cũng chạy xuống, ngẩn người ra.

Tôi không có thời gian giải thích nhiều, vỗ vỗ lên vai Trương Chaien, phóng đi.


2

Chiếc SB của Tlương Chaien bị yếu hơi, cũng vì cậu ta nặng quá với lại nhát quá, chúng tôi mất mấy chục phút mới phóng tới dưới nhà anh Bạo, tôi tức đến nỗi không nói được lời nào.

"Sự mạnh mẽ của cậu lúc bắt nạt tôi hồi trước chạy đi đâu mất rồi! Nhanh lên nhanh nữa lên!" Tôi véo mạnh vào bụng cậu ta.

"Cậu biết không? Tôi lại chảy máu mũi rồi đây này!"

Trương Chaien ngửa mặt lên, dở khóc dở mếu: "A Thác mà bọn họ vừa nói đến lúc nãy có phải là Hồ Điệp Đao A Thác không? Chẳng lẽ cậu muốn kiếm anh ta tẩn tôi một trận cho bõ tức." Cậu ta dừng xe, lấy khăn tay ra bịt lỗ mũi lại.

Tôi đang định lên tầng, chợt trông thấy anh Bạo ngồi trên cầu thang sắt bên ngoài căn hộ, một mình lẳng lặng hút thuốc, cạnh chân còn mấy lon bia rỗng.

"Em gái, em làm cái dếch gì mà bỏ thằng A Thác! Khá lắm!" Anh Bạo dập tắt điếu thuốc, cười cười ném một lon bia qua. Nhưng khi anh ta nhìn thấy Trương Chaien vụng về xuống xe, sắc mặt lập tức sa sẩm.

"A Thác không ở trên nhà ạ? Đi lúc nào thế?" Tôi vội hỏi, bắt lấy lon bia.

Bốn mươi phút trước Anh Bạo trừng mắt nhìn Trương Chaien phía sau tôi: "Cậu ấy chỉ đến chào anh một tiếng thôi."

"Anh ấy không nói là sẽ đi tìm nhà ảo thuật hay sát thủ gắp búp bê ạ." Tôi lớn tiếng hỏi, toan nhảy lên xe luôn.

Anh Bạo lắc dầu.

"Đợi đấy, em có thể đi, nhưng thằng béo chết tiệt này phải ở lại." Anh Bạo đứng dậy, Trương Chaien sợ hãi lùi lại một bước.

Ánh mắt anh Bạo đã viết rõ rành rành.

"Anh đừng có lên cơn thần kinh, chúng ta đi." Tôi nhảy lên xe, bảo Trương Chaien cầm lon bia ngồi phía sau.

"Cậu biết lái xe tay côn không vậy? Hay là để tôi chở cậu thì hơn, cùng lắm tôi chạy nhanh một chút là được chứ gì!"

Trương Chaien thấp thỏm.

"Cậu lên xe tôi chở, hay là ở đây uống bia với vua chém người của Tân Trúc.

Bám chặt vào!" Tôi vặn tay ga, chỉ để lại một làn khói cho anh Bạo đang gầm gừ.

3

Đông Tân Trúc hay Bắc Tân Trúc? Đến chỗ Tiểu Tài bên Đông Tân Trúc hay chỗ A Thương bên Bắc Tân Trúc? Hay là nhà A Châu ở gần hồ Thanh Thảo?

"Cậu phóng nhanh quá! Thật không ngờ đấy!" Trương Chaien ngồi đằng sau kêu toáng lên.

"Nếu chốc nữa mà lại nhầm thì tôi còn đi nhanh hơn đấy." Tôi hạ thấp người xuống, nhìn công tơ mét, đồng hồ đã chỉ chín mươi cây số một giờ.

Cái tên A Thác này, sao lại chẳng có lý lẽ gì như thế.

Nếu anh coi trọng tình bạn giữa chúng ta, thì phải gọi điện cho em, chứ không phải tự tiện quyết định thay em như thế.

Nếu anh cho rằng em cũng coi trọng ký ức giữa chúng ta, thì đừng có mà đi nhanh thế, phải tin rằng em sẽ tới tìm anh chứ.

Nếu A Thác là A Thác, thì phải hiểu tôi chứ.

"Trương Chaien, cậu nói đúng, tôi muốn đi tìm Hồ Điệp Đao A Thác đấy, cậu sợ không?" Tôi phóng vào đường Minh Hồ bên cạnh trường Sư phạm Tân Trúc, tăng tốc lao về phía hồ Thanh Thảo. Nhưng Trương Chaien thực sự quá nặng, ít nhất cũng hãm vận tốc lại hai mươi cây số một giờ.

"Đúng là A Thác đó hả? Tôi thấy... tôi thấy hay là thôi đi." Trương Chaien rất căng thẳng.

Đường Minh Hồ về đêm tối tăm u ám, là nơi chốn ưa thích của những thanh niên đầy triển vọng thích đua xe và cả chém người.

"Ừm, đúng như tôi nghĩ. Xuống xe." Tôi phanh kít, dừng lại trước cửa một căn nhà lè tè, lũ chó sủa ầm ĩ.

Một cô gái mập ú đứng trên lan can tầng hai, hút thuốc.

"A Châu! A Châu!" Tôi hét lên với cô gái mập kia.

Cô béo trông thấy tôi, lại khóc rống lên một chập rất thê lương.

"A Thác đã đến đây chưa?" Tôi lớn tiếng hỏi, mấy con chó bổ vào hàng rào, vừa sủa vừa cắn.

"Oa... Đến rồi!" A Châu khóc rống như thể lên cơn điên.

"Lâu chưa? Đi đâu rồi." Tôi vội hỏi.

A Châu nói nửa tiếng trước A Thác đến chào tạm biệt, còn anh đi đâu thì cô cũng không biết.

"Trương Chaien, cậu không thấy thiếu nữ thuần khiết kia đang cần cậu sao? Cậu làm kẻ khốn nạn lâu rồi, thỉnh thoảng cũng nên làm người tốt cho cân bằng một chút đi. Còn nữa, cậu không muốn gặp phải A Thác đúng không?"

Tôi ngoảnh đầu lại, bảo Trương Chaien xuống xe.

Trương Chaien gật mạnh đầu lập tức xuống xe, tay vẫn cầm lon bia.

"Tôi có danh thiếp của cậu rồi! Ngày mai sẽ trả xe cho cậu! Nhất định!"

Tôi quay đầu lao xuống núi, thời gian càng lúc càng gấp rút.

Bớt được cục nợ một trăm cân kia, con SB rốt cuộc cũng giống như một con sói hoang, chứ không còn là con lợn ngốc nữa.

Vận tốc, một trăm cây số một giờ.

Thời gian, tám giờ bốn mươi phút.

Nhịp tim, không thể đo được.


4

Anh toàn nói, anh quen với một cô gái rất chính nghĩa, rất dũng cảm, cô ấy tên là Tư Huỳnh, Tư trong tư niệm, Huỳnh trong huỳnh hỏa trùng, cô ấy chẳng những đã cứu anh, lại còn dạy anh lái mô tô, còn thường xuyên mời anh uống cà phê, đi xem phim với anh, lại còn đoán đúng cả tên món ăn của thím Kim Đao nữa, mùa hè năm nay vừa mới học bơi đã cứu được A Châu khỏi chết đuối mấy lần...

Bắc Tân Trúc, ngõ nhỏ bên cạnh nhà hát Kim Bảo.

Cửa nhà A Thương có thêm một cái máy đấm bốc hỏng, bảng điện và hộp dụng cụ nằm lăn lóc dưới đất.

"A Thác? Ở trong đó kìa." A Thương đang ăn bim bim tôm, chỉ vào trong nhà.

Tôi mừng rỡ kêu rú lên một tiếng, lao vào bên trong. Chẳng có người nào.

"Tên béo chết tiệt này dám lừa em." Tôi đá mạnh vào cái máy gắp búp bê.

"Chậc, chẳng phải đây sao." A Thương cười nhe nhởn, vỗ vỗ vào bảng điểm trên máy ném bóng rổ.

Một phút, một trăm bốn mươi hai điểm, một con số đáng sợ.

"A Thác bảo hôm nay cậu ta siêu may mắn, vì vậy cảm giác tay rất thoải mái, cả anh cũng chưa chắc thắng được đâu!"

A Thương trầm trồ khen ngợi, nhặt một quả bóng ném cho tôi: "Thử không?"

"Hôm nay em đen-chết-đi-được!" Tôi đứng từ ngoài cửa, cầm quả bóng ném thẳng vào máy ném bóng.

Trúng luôn!

Không còn chỗ nào để đi nữa rồi. A Thác lúc này chắc chắn đang ở chỗ Tiểu Tài.

Tôi gần như chỉ cần khống chế thân xe, sau đó liên tục tăng ga.

Nhưng nhịp tim của tôi tựa hồ còn nhanh hơn bánh xe, cảm giác bất an dữ dội không hề bị vận tốc một trăm cây số một giờ hất văng đi.

Đông Tân Trúc, dưới nhà Tiểu Tài.

Một già một trẻ, một bàn cờ tướng vừa mới phân thắng bại.

Nhưng không thấy A Thác.

"A Thác vừa thắng bác lần thứ hai, mất chưa đầy nửa tiếng, lại còn vừa cười vừa nói là..." Bố Tiểu Tài nhìn bàn cờ trầm tư, bộ dạng chừng như rất khó hiểu.

"Anh ấy bảo hôm nay anh ấy rất may mắn." Tôi ngây người, lẩm bẩm tự nói một mình.

"Cháu cũng nghe cậu ta nói thế à, cậu ta còn lừa bác bảo hôm nay không gặp được cháu nữa chứ." Bố Tiểu Tài tiếp tục trầm tư với ván cờ lúc nãy, lẩm bẩm: "Thì ra trong đánh cờ vận may cũng rất quan trọng." Tiểu Tài vỗ vỗ vai tôi, tôi giật mình sực tỉnh.

"Mười phút trước, A Thác phóng xe ra sân bay rồi." Tiểu Tài mặt mày ủ rũ, vẫn đang đội chiếc mũ ảo thuật tôi và A Thác tặng.

Nhưng giờ mới chín rưỡi, còn chưa đến, chưa đến mười giờ mà. Tôi cúi đầu, ngồi thụp xuống, úp mặt vào đầu gối.

Tiểu Tài cũng ngồi xuống.

"Anh còn chưa kịp luyện xong chiêu tự mình phun lửa, cậu ta đã đi rồi."

Tiểu Tài phẫn nộ: "Chỉ chút xíu xíu nữa là anh thành công rồi." Tôi không đáp lời, vì tôi đang hối hận đến nỗi không thể nói được gì nữa.

"A Thác biết thế nào cũng có ngày em đến tìm anh, vì vậy bảo anh đưa cái này cho em." Tiểu Tài nói, lúc tôi ngẩng đầu lên, nước mắt đã giàn giụa khắp mặt. Tiểu Tài bỏ mũ xuống, cho tôi xem bên trong, không có thứ gì, sau đó thò tay vào trong mò một cái, không ngờ lại lấy ra một món đồ. Một đôi tất màu xanh.

"Anh chẳng hiểu A Thác muốn làm trò gì nữa, đại khái chắc sợ em bị lạnh chân, nhưng cậu ta quên mất giờ đang mùa hè, đúng là cái thằng hồ đồ, ngốc ơi là ngốc." Tiểu Tài cười cười đặt đôi tất vào tay tôi.

Tôi ngẩn ra nhìn đôi tất màu xanh lá cây xấu đến mức không thể chịu nổi ấy.

Còn nhớ A Thương từng nói, món đồ đầu tiên một người gắp được trong đời, chính là hình ảnh khắc họa cuộc đời người đó.

Cuộc đời tôi là một con hươu cao cổ bị rách cổ, cuộc đời A Thác, thì là đôi tất quái lạ này.

Tôi không khóc nữa, cuối cùng lại bật cười.

Tuy rằng tôi không hiểu A Thác để lại đôi tất này cho mình làm gì, chắc là trong lúc dọn dẹp thanh lý đồ đạc trước khi xuất ngoại, thứ này xấu quá chẳng ai chịu lấy nên đành phải gửi ở chỗ tôi. Quái lạ, nhưng rốt cuộc cũng làm tâm trạng tôi vui lên.

Sau khi cảm ơn Tiểu Tài, tôi đứng dậy, nhét đôi tất vào túi, chuẩn bị ra về.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng gì đó.

"Tiểu Tài, anh có nghe thấy gì không?" Tôi hỏi, chau mày lại.

"Làm gì có." Tiểu Tài dỏng tai, không hiểu tôi đang nói gì.

Nhưng tôi lại nghe thấy âm thanh tựa hồ không tồn tại hồi nãy.

"Bố, bố có nghe thấy tiếng quái quỷ gì không?" Tiểu Tài hỏi, bố anh ta không để ý, vẫn tiếp tục nhìn đăm đăm vào bàn cờ.

Nhưng tim tôi giật thót, vì tôi lại nghe thấy nữa.

Tôi nhảy lên xe máy theo bản năng, nổ máy.

"Tư Huỳnh, rốt cuộc em nghe thấy tiếng gì vậy?" Tiểu Tài hỏi, vì anh ta đã trông thấy nụ cười trên gương mặt tôi.

"Pháo hoa, em nghe thấy tiếng pháo hoa." Tôi nói, sau đó phóng đi.

Tôi không giải thích gì nhiều với Tiểu Tài, vì muốn thuyết phục anh ta tôi đang ở mãi Đông Tân Trúc mà lại nghe thấy tiếng pháo thăng thiên ở tận cảng cá bên bờ biển Nam Liêu là điều không thể, có họa nói nhảm mà thôi.

Tôi không cố ý tăng tốc, vì tôi biết đã không kịp nữa, vả lại tôi còn phát hiện ra tâm trạng mình đã tương đối bình tĩnh, tôi đoán là đôi tất kia có thể có tác dụng ổn định tinh thần, cũng có thể bắt đầu hồi tưởng lại mọi việc xảy ra tối nay.

Tôi cuống lên đi tìm A Thác, sau đó thì sao? Sau đó tôi sẽ nói gì với anh.

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, thì có thể nói rõ điều gì đây?

Tôi cứ thế rời đi trước mắt Trạch Vu, gần như không chút lưu luyến. Rốt cuộc tôi đang nghĩ gì vậy?

Nếu tôi có thích A Thác một chút chút, thì cũng chỉ mới bắt đầu từ mấy tiếng đồng hồ trước thôi.

Vậy thì tại sao, vừa nãy tôi lại cảm thấy hoảng loạn như thế, ân hận như thế?

Tôi không biết, có lẽ tôi chỉ muốn nói với anh một tiếng cảm ơn, sau đó ôm anh thật chặt, nói tạm biệt anh.

Tiếng tạm biết ấy, có ý nghĩa rất quan trọng. Tôi không thể tưởng tượng khi A Thác lên đường, lại không mang theo lời chúc phúc của tôi.

Tôi phóng xe đến Nam Liêu, khó nhọc bò lên bờ đê biển, dang hai tay ra để giữ thăng bằng, thận trọng đi tới cỗ cũ, quả nhiên thấy dưới đất đầy những hộp pháo hoa rỗng không.

Tôi không khóc, vì bộ dạng A Thác lúc ở đây bắn pháo hoa một mình chắc hẳn rất vui vẻ.

Có lẽ chính niềm vui chân thành trong lòng anh, đã khiến tôi nghe thấy tiếng pháo hoa, cùng lời chúc phúc của anh từ nơi xa tít tắp.

Sau đó, tôi chầm chậm lái chiếc SB của Trương Chaien, theo địa chỉ trên danh thiếp quay về khu đô thị, tìm đến xưởng xe ban ngày Trương Chaien học sửa xe, đúng lúc xưởng đang đóng cửa. Tôi nói với ông chủ đầu hói, nhờ ông trả xe cho Trương Chaien, tối nay thực sự phải cảm ơn cậu ta, từ nay tôi với cậu ta chỉ còn lại sự cảm kích.

Trả xe xong, tôi gọi taxi quay về quán cà phê lấy chiếc SB của mình.

Dọc đường, tôi không khỏi nghiêm túc suy nghĩ xem cảm giác của mình với A Thác rốt cuộc có phải tình yêu không, hay là sự dựa dẫm lẫn nhau. Sự dựa dẫm kiểu anh cứu tôi, tôi cứu anh.

A Thác đi một mạch hai năm, đủ để tôi nghĩ ngợi mấy trăm lần rồi.

"Bác tài tên là Lý Trung Long, có biệt hiệu gì không? Hay nên gọi thế nào? A Long? Anh Long." Tôi bất giác cất tiếng hỏi.

"Mọi người đều gọi tui là Long Đầu To, vì đầu tui rất to đó." Bác tài nghiêng đầu, nghĩ ngợi một lúc mới trả lời.

"Chậc, đúng là to thật đó, hồi đi lính chắc không đội vừa mũ sắt đâu nhỉ?" Tôi nhìn kỹ lại bác tài.

"Bị cô nói trúng rồi, không chỉ là mũ sắt đâu, cả mũ bảo hiểm tui cũng không đội vừa, có bận nghèo quá chẳng có cả tiền ăn, đành lên kế hoạch đi cướp ngân hàng, móa nó chứ, vừa trùm cái tất giấy lên đầu đã rách toác cả ra rồi, cuối cùng đành thôi." Cái miệng to tướng của bác tài cười lên một tiếng như thể tự giễu mình, tôi cũng cười theo.

"Long Đầu To, bình thường anh làm gì để tiêu khiển thế? Có từng nghĩ đến việc luyện Thiết đầu công không? Tôi có người bạn đầu to bằng nửa anh thôi, nhưng anh ta luyện Thiết đầu công chính tông Thiếu Lâm tự đó, rắc một tiếng là hòn gạch đập vào trán anh ta vỡ nát luôn, đáng sợ lắm, anh ta mà gặp anh đảm bảo sẽ cảm thấy anh rất có tiềm năng." Tôi nói, nghĩ đến Thiết Đầu.

"Thiết đầu công. Tôi thích chó lửa hơn, đã thế kỷ 21 rồi, Thiết đầu công mà để làm gì, có đi đóng phim Châu Tinh Trì đâu chứ. Còn thú tiêu khiển ấy à, những lúc không lái xe tôi toàn tập guitar để đi hát rong, nhưng mà ha ha ha, tôi chơi tệ lắm, tìm mãi mới được nhận vào một nhà hàng tồi tàn, chậc, tên là Quang Ảnh Mỹ Nhân, rảnh thì đến nghe chơi rock nhé!" Long Đầu To lấy trong túi ra một tấm danh thiếp ẩm ướt nhăn nheo đưa cho tôi, tôi nhận lấy cất đi.

"Long Đầu To, anh hình như rất vui chuyện, thế anh có thích nghe kể chuyện không?" Tôi hỏi, hạ cửa kính xe xuống.

"Móa nó, siêu thích luôn, nhà tôi toàn là truyện tranh." Long Đầu To tỏ ra rất hưng phấn.

"Ừm, vậy tôi kể cho anh nghe một câu chuyện, cho tôi chút ý kiến nhé, tôi có một người bạn, anh ấy..." Tôi vừa thốt ra miệng, đã tự mình bật cười.

Thì ra là như vậy.

"Hả? Không phải muốn kể chuyện sao? Vẫn còn mười phút nữa mới đến chợ đêm đại học Thanh Hoa cơ! Từ từ mà kể, kể hay thì tôi miễn phí cho cô luôn đấy! Kể kém một chút, thì cũng có thể giảm giá một ít!" Long Đầu To nhìn tôi trong gương chiếu hậu, cười hì hì.

Tôi cũng cười.

Thì ra A Thác luôn ở bên cạnh tôi, dùng cách thức độc nhất vô nhị của anh cùng tôi chia sẻ thế giới này.

Dần dà, góc nhìn của tôi đối với thế giới này cũng từ từ xoay chuyển, lúc nào không hay biết.

"Tạm biệt, máy bay sẽ không đưa anh đến nơi quá xa xôi đâu." Tôi sờ đôi bít tất trong túi áo.

Câu chuyện quán cà phê Đợi Một Người, để hai năm sau sẽ viết lại vậy.


Nguồn: Đam mê sách

Radio cùng chủ đề

  • MỚI NHẤT
  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT