Cơn gió có vị của màu nâu - Phần 2

Cơn gió có vị của màu nâu - Phần 2

Truyện ngắn

787 lượt nghe

2017-08-31 08:1
Chúng tôi. Dường như đã chạm được vào tim nhau và đã làm lan tỏa hai mảng màu ...
Đóng

Khu vườn ngập trong vị đông buốt giá. Vic không hé răng đến nửa lời, khuôn mặt đăm đăm. Tôi cũng chẳng dám cất tiếng, cứ để mặc cho im lặng bao trùm. Chẳng có gì đặc biệt. Cho đến lúc tôi mỏi chân, vô thức tựa người vào lan can gỗ mục và...vấp phải một hòn đá. Khi ấy, một bàn tay đã nhanh thật nhanh vươn ra chụp lấy tôi đang sắp tiếp đất bằng một cú ngã đau điếng.

 

- Cảm...cảm ơn. – tôi lí nhí sau khi Vic đã buông tay mình ra, cố vùi vào gió khuôn mặt đang bừng đỏ. Định sẽ không nói thêm điều gì nữa, nhưng rồi một vài vệt màu đỏ vương trên cằm cậu ấy đột nhiên sáng lóa dưới ánh trăng, khiến tôi hốt hoảng như giẫm phải lửa.

 

- Máu...

 

Vic bất ngờ hướng theo sự hoảng sợ của tôi. Cậu đưa tay lên mặt mình...và lúc đó tôi mới nhận ra, máu trên cằm là do cậu ấy đã dùng bàn tay bị tróc một lớp da quẹt vào đó.

 

- Tớ lấy bông băng!

 

- Không cần! – Vic gạt phắt đi, tỏ ra hoàn toàn bình thản trước sự luống cuống của tôi. Rồi cậu ấy lôi ra từ trong túi áo một ít bông gạc, ung dung thấm lấy những giọt đỏ thẫm đang rơi tự do xuống nền tuyết trắng. – Đừng ngạc nhiên, cái này với tôi là bình thường thôi! – Vic chậm rãi, chăm chú vào vết thương của mình. – Mà cũng đừng lo, không phải lỗi tại cậu.

 

 

Bàn chân tôi lún nhẹ vào lớp tuyết phủ dày. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, khuôn mặt Vic bỗng nhiên sáng bừng như một vì tinh tú. Cậu ấy tỏ ra hơi khó chịu khi bắt được tia nhìn chằm chằm ấy của tôi. Nhưng rồi cũng lại quay đi, vẻ như không hề thích nói lên một điều gì đó, ngay cả những điều mà mình không hài lòng.

 

-Vic này... - tôi cất tiếng, thật nhỏ, như sợ rằng nếu nói lớn hơn, Vic và cả không gian tuyệt đẹp xung quanh sẽ vỡ tan như một tấm gương mỏng mảnh. – Tớ có thể biết tại sao không?

 

- Chỉ là một tai nạn nhỏ thôi...

 

- Không, tớ không hỏi vết thương trên tay cậu! – tôi lắc nhẹ đầu khi nhận ra cậu ấy đang hiểu sai ý mình. – Tớ muốn biết ...tại sao cậu lại muốn vứt bức tranh? Tại sao cậu lại trở nên tách biệt? Và...

 

- Chẳng tại sao cả! –Vic ngắt lời tôi bằng vẻ mặt lạnh lùng. Cậu ấy phủi phủi lớp áo dính đầy những bông tuyết, toan đứng dậy bỏ đi. Tim tôi đập thật mạnh, một thứ gì đó cứ quặn lên và không hiểu sao lại khiến tôi nghĩ rằng Vic sẽ biến mất nếu như cậu ấy cứ tiếp tục đi mãi vào những khoảng tối.

 

- Vì cậu...cô đơn sao?

 

Bước chân Vic khựng lại. Đôi đồng tử màu cà phê co lại như đang kìm nén một sự giận dữ. Tôi hiểu rõ mình vừa làm gì. Việc liều lĩnh đánh thức con sóng bao lâu nay vẫn ngủ vùi trong trái tim đầy vết xước chẳng khác nào lôi cơn giận của Vic lên đến đỉnh điểm. Nhưng thật kỳ lạ...tôi không hề sợ.

 

 

- Cậu có thực sự hiểu...cô đơn là gì không?

 

Mấy dây trường xuân khô héo bám chặt vào những kẽ hở của hàng rào thép gai thỉnh thoảng lại run rẩy. Tay Vic vô thức siết chặt. Tôi ngập ngừng, định đáp lại nhưng rồi chợt nhận ra...hình như cậu ấy không cần một câu trả lời nào cả.

 

- Là lúc tất cả thế giới đeo mặt nạ khi nhìn cậu và chỉ hiện rõ bộ mặt thật khi cậu đã quay lưng lại. – Vic hướng mắt lên cao, tiếp tục. - Là khi cậu nhận ra chẳng còn được ai cần đến và luôn phải sống trong nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Là khi cậu phát hiện những người mình yêu thương bấy lâu nay đã che mắt cậu bởi những chuyện đời dối trá! Cậu hiểu không? Bởi vì tôi...chỉ là con rối trong tay họ! Họ bảo rằng tôi chỉ là một thằng con hoang. Sống bám vào người chẳng phải là cha mình và mòn mỏi đợi chờ tình thương từ một người mẹ!

 

-...

 

Tôi nghe rõ lời Vic. Ướt đẫm sương đêm. Lạnh buốt như tuyết. Và rời rạc như mảnh lá khô cuối mùa. Dù không thể biết được Vic đã trải qua và đang chịu đựng những thứ khủng khiếp gì, nhưng bằng một linh cảm kỳ diệu nào đó, tôi bỗng nhiên nghe thấy trái tim của cả cậu ấy và tôi...đang đập những nhịp giống nhau. Tôi không nói gì nữa cả, chỉ cố vươn tay, chạm thật khẽ, thật nhẹ vào những sợi tóc mềm mượt đang che kín đôi mắt màu cà phê ấy. Thấy lòng mình cứ nao nao hệt như đang phải nếm vị màu nâu đắng ngắt của cơn gió giữa mùa.

 

- Cậu...hiểu chứ? – với giọng nói đã mất dần âm vựa trầm băng lạnh, cậu ấy hướng về phía tôi một ánh mắt ngập màu tuyết.

 

Tớ hiểu mà!

 

Hiểu cô đơn

 

4. ...Để vẽ một mảng màu sáng khác.

 

Có một thứ rõ rệt nào đó đã thực sự đổi thay sau buổi tối lạnh lẽo ở nhà Vic ngày hôm ấy. Trước đây tôi cứ ngỡ rằng Vic bất cần và kiêu ngạo. Nhưng bây giờ, rốt cuộc tôi cũng hiểu, người con trai ngang tàng và ngạo nghễ ấy hóa ra cũng chỉ là một con mèo hoang đáng thương, sự lạnh nhạt khi Vic sống giữa lòng thế giới có chăng cũng chỉ là một bản năng tự vệ. Tôi cũng tìm thấy nguyên nhân tại sao hội con gái cố tình bỏ quên và không muốn tiếp cận cậu ấy. Vì gia thế. Vì thân phận. Hay vì ti tỉ những lý do này nọ khác.

 

Thành kiến nặng nề đã khiến người ta dồn Vic vào chân tường và thay vì chạy thoát, cậu ấy lại cố thu mình vào cái góc bé nhỏ ngột ngạt. Suy cho cùng thì Vic cũng giống tôi, cũng đều chạy trốn thế giới mà không có ai chấp nhận cho mình tồn tại. Chúng tôi hóa ra lại là hai kẻ cùng ngập ngụa trong những nỗi đau và bị vùi lấp bởi những luẩn khuất của cuộc đời.

 

 

Tôi không còn chủ động xuất hiện trước Vic, chúng tôi chỉ thỉnh thoảng lướt qua nhau trong sự vội vã của những dòng chảy xung quanh. Tôi cũng nghĩ rằng, sẽ không còn cơ hội nào cho tôi được ở gần bên cậu nữa cả. Ấy thế mà...khi Vic đột ngột gọi tên tôi vào một chiều thư viện muộn, thì tôi đã phải tập cách nghi hoặc những điều bất khả thi có thể xảy ra giữa cuộc đời.

 

Có ai đoán trước được những điều duyên phận đã sắp đặt đâu...

 

- Tôi không biết là ngoài mình ra, vẫn còn có người biết đọc những tập tranh của Picasso và Vangoth...

 

Tôi đánh rơi vài chục nhịp thở, theo phản xạ giấu hai tập tranh ra sau lưng, chẳng biết phải nên nói gì. Ngay cả việc tôi cố "dấn thân" vào hội họa là vì muốn hiểu Vic...cũng bị cậu ấy phát hiện ra hay sao?!

 

Vic mím môi nhìn tôi, một cái nhìn không ngạo mạn, không chán ghét, không tổn thương, rất khác, hoàn toàn khác so với những lần trước đó. Tôi bỗng dưng nghĩ đến khoảnh khắc khi tôi và cậu ấy ngồi bên nhau trong khu vườn, rồi lại nghĩ đến thế giới tách biệt của cả hai chúng tôi nữa.

 

- Nhật Vy...cảm ơn!

 

Giây phút khi mà nét nắng nhàn nhạt của ngày đông sắp tắt, tôi chợt thấy một vạt màu sáng ánh lên nơi khóe môi của Vic.

 

Ấy là một nụ cười.

 

Và rồi, hệt như một cơn mơ...tôi đã hy vọng và chờ đợi một điều kỳ diệu.

 

Kể từ lúc đó, thế giới của hai chúng tôi đã bất ngờ từ bỏ việc song song chạy thẳng để rẽ sang những con đường khác. Chẳng biết tại sao sau một lời cảm ơn, Vic lại cứ bình thản để mình rơi vào cái lọ cuộc sống kín mít không kẽ hở của tôi như vậy. Sau này, khi đã đủ thân, Vic mới bảo rằng chính tôi mới là người chui vào cuộc sống của cậu ấy trước. Có vẻ thế. Tôi chỉ thầm mỉm cười và cũng chẳng bận tâm nhiều. Cuộc đời đôi lúc cũng cứ trôi theo cái cách chuyện gì đến sẽ đến mà không ai có thể lý giải nổi đấy thôi.

 

 

Mặc kệ trái đất cứ quay, mặc kệ vạn vật cứ mặc sức xoay chuyển...

 

...Chúng tôi đã bắt đầu bên nhau như thế.

 

Vic có vẻ đã vứt hẳn bộ mặt thờ ơ và khó chịu trong những ngày ở bên tôi. Tôi chẳng biết lý do gì đã khiến cậu ấy chịu hé lòng ra với mình. Thỉnh thoảng, khi chúng tôi ngồi quá lâu trong không gian im ắng của thư viện, tôi và cậu ấy lại bâng quơ kể cho nhau nghe những mẩu chuyện dài bất tận không đầu không cuối.

 

Vic biết về đất nước nhỏ bé của tôi, nền văn hóa phương Đông và cả cách đọc tiếng Việt sao cho thật chuẩn. Tôi thì biết về mấy món đặc sản của Thụy Sỹ, những điểm du lịch ở Geneva đẹp mê hồn và cả chuyện xưởng đồng hồ của cha cậu ấy không còn hoạt động nữa. Vic trầm lặng kể tôi nghe, rằng người mẹ đã rũ bỏ cậu không yêu cha cậu. Rằng người ta tẩy chay xưởng đồng hồ vì những thành kiến cho rằng cậu không phải là một người xứng đáng để kế nghiệp cha. Rằng cậu chỉ là đứa con rơi rớt của mẹ và một người đàn ông sống ở vùng ngoại ô Zurich.

 

- Nhưng cha tớ yêu mẹ. – Vic nhìn ra cửa sổ. - Ông đã kiên quyết giành lấy bà và mang về bên mình. Mẹ tớ, như một cánh chim phượng hoàng khao khát biển tình, bà bức bối vì bị cha giam lỏng trong căn biệt thự cao sang nhưng trống rỗng. Những ngày tháng bị vùi dập tuổi thanh xuân đã khiến mẹ căm ghét tớ. Rồi bà...đã tự giải thoát...vào năm tớ 15 tuổi.

 

-...

 

- Bức tranh đoạt giải...là tớ vẽ mẹ, đứng giữa biển và trời. Nhưng rồi dù bị giằng xé đến đâu, bà vẫn chọn cách rời bỏ bầu trời, rời bỏ cha con tớ để hòa vào biển lớn. Bức tranh đó chẳng có giá trị gì khi tách rời khỏi tớ. Vậy mà những kẻ não ngắn và kém trí đã cho rằng đó là thứ kiếm được bạc tỉ. Thế nên, tớ đành phải phá hủy nó trước khi bị họ cướp mất!

 

Tôi lặng im nghe hết những lời từ Vic, chợt thấy lòng mình rơi xuống một khoảng tối thăm thẳm sâu. Câu chuyện của cậu ấy có một sức ảnh hưởng lớn, tôi bắt đầu nghĩ đến mẹ mình. Rồi sau đó tôi nghĩ đến cha. Lần đầu tiên...những thứ tôi cố nén chặt trong lòng...nay đã bật tung ra hết cả.

 

Tôi run rẩy nói về những mất mát. Rằng mẹ mất năm tôi 6 tuổi và ngay sau đó là cha ra đi. Rằng tôi phải sống tạm ở nhà một người bà con xa và họ rõ ràng coi tôi như một thứ của nợ. Rằng tôi đã trượt dài trong hẫng hụt khi nhận được học bổng và cuốn gói đến Berne trong hờn tủi. Rằng tôi đã sống nhạt nhẽo với chuỗi ngày bơ vơ không nơi bám víu.

 

- Vic, tớ cũng...cô đơn lắm!

 

Có một sự đồng cảm kỳ diệu nào đó đã vô thức gắn kết hai chúng tôi. Đáy mắt Vic bỗng nhiên mất đi vẻ tĩnh lặng bởi một chút rung cảm nhẹ. Một làn hơi ấm len lỏi vào những ngón tay tôi run rẩy và rồi...những đầu ngón tay lành lạnh từ từ siết chặt lấy từng giọt nước mắt đang lăn khẽ khàng.

 

Ngoài kia...đông đã tàn, tuyết đã phai. Chúng tôi. Dường như đã chạm được vào tim nhau và đã làm lan tỏa hai mảng màu sáng tối.

 

(...)

 

---------

 

Tác giả: Kmin

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

  • MỚI NHẤT
  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT