Mặt trời của biển - Phần 2

Mặt trời của biển - Phần 2

Truyện ngắn

1382 lượt nghe

2017-11-11 08:1
Bàn tay của Dã Quỳ đã nằm gọn trong tay Đông, nụ hôn mùa đông ấm ngọt chạm nhẹ ...
Đóng

3. Đông và Dã Quỳ trở nên thân thiết hơn với nhau. Đông vẫn hờ hững, vẫn khoác trên mình lớp mặt nạ lạnh lùng khó gần như thế, nhưng mỗi ngày cậu đều cười nói nhiều hơn với Dã Quỳ. Bạn bè ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên họ bắt đầu lan truyền những tin đồn ác ý. Dã Quỳ vốn đã trầm tính, không hòa đồng lắm, mỗi ngày nó chỉ có thể mỉm cười dịu dàng, ôn nhu chấp nhận những lời xì xào đó.

 

-Này Dã Quỳ, cậu và Đông là một đôi? -Phương Linh, cô bạn hoa khôi của khối tò mò hỏi nó khi Dã Quỳ đang cắm cúi vào mớ bài tập toán khó nhằn, Dã Quỳ nhìn ánh mắt lạnh băng của Linh, lặng lẽ lắc đầu, cười nhạt.

 

-Không, tớ và Đông không thân thiết đến mức để các cậu nghĩ thế đâu.

 

Khuôn mặt của Phương Linh dãn ra nhanh chóng, cô cười tươi quay đi vui vẻ:

 

-Thấy chưa, tớ đã bảo rồi, Đông không thể thích một người như Dã Quỳ được.

 

Dã Quỳ thở hắt ra thật nhẹ, vân vê con ốc biển trong lòng bàn tay. Biển mà, bao la đến thế, có yêu quý thế nào cũng chẳng thể thuộc về riêng mình ai. Nghĩ đến đấy, Dã Quỳ lảng tránh luôn ánh mắt tìm kiếm của Đông trong lớp, nụ cười vụt tắt và lòng nó chợt hụt hẫng đến lạ.

 

 

----

 

Đông mở mắt, thoát ra khỏi tình trạng lơ mơ của giấc ngủ ngắn. Cậu theo thói quen đưa mắt nhìn về phía Dã Quỳ, cứ im lặng ngắm cái dáng thong dong của Dã Quỳ khi đọc sách.  Ấn tượng của Đông về Dã Quỳ là gương mặt nghiêng khuất đi vài đường nét mờ ảo bên khung cửa sổ ngược nắng chói chang. Khóe mắt phảng phất nỗi buồn đọng ngấn nước ở đâu đó sâu thắm. Dã Quỳ đang chìm trong những trang sách đầy chữ ở trước mắt. Khi có cơn gió vụt qua thổi tung những lọn tóc mềm mại đổ trước trán, Dã Quỳ sẽ ngẩng lên vuốt lại mái tóc lòa xòa ấy và quay về phía sau nhìn vào mắt Đông mà cười thật tươi. Nhưng hôm nay Đông không nhìn thấy Dã Quỳ cười.

 

Dã Quỳ ngồi im trên bờ đê, hướng nhìn ra con sông trước mắt, nó thu mình bó gối, mắt dán chặt vào quyển sách trước mặt, cho đến khi những con chữ mờ đi dưới đốm sáng nhạt nhòa của hoàng hôn. Dã Quỳ đứng dậy, vươn nhẹ vai, thả tầm mắt phóng đãng về phía xa, nơi mặt trời rực rỡ phả xuống mặt sông một màu đỏ ối tuyệt diệu.

 

-Về đi, tối rồi, không đọc được sách nữa đâu.

 

-Đông? Cậu lại không về nhà?

 

-Bố mẹ tớ bận lắm, về nhà giờ này cũng không có ai mà.

 

Đông ném phịch ba lô xuống đất, thả người xuống nền cỏ mềm mượt.

 

-Này Dã Quỳ, cậu tránh mặt tớ.

 

-….

 

-Cậu ghét tớ rồi đúng không?

 

-Không ghét, nhưng tớ không muốn mọi người nghĩ khác về cậu.

 

-Nghĩ khác như thế nào?-Đông nhíu mày, đột nhiên cảm thấy khó chịu.

 

-Cậu và tớ không giống nhau đâu. Đừng vì tớ mà làm thay đổi cách nhìn của mọi người về cậu.

 

 

Dã Quỳ đứng dậy, cười trấn an cậu bạn, nhét sách vào túi rồi thong thả rảo bước trên vỉa hè mà chẳng hề đợi Đông đi cùng. Đông bật dậy ngơ ngác nhìn Dã Quỳ đi mất, rồi vụt chạy theo. Chiếc xe máy từ sau khúc cua bất ngờ lao nhanh đến, Dã Quỳ giật mình lách người nhảy sang một bên tránh, cả thân người mất đà ngã ập xuống vệ đường, lòng bàn tay chà vào mặt đường bê tông bị đá cứa đau rát.

 

-Không sao chứ? -Đông vội vàng chạy đến, cúi xuống giật mạnh bàn tay rớm máu của cô bạn lo lắng.

 

-Không sao, xây xát chút thôi.

 

Dã Quỳ rụt tay lại thu về phía sau, đứng lên phủi sạch bụi cát bám đầy trên quần áo.

 

-Cậu lại thế nữa rồi.

 

-Gì cơ?

 

Đông bực mình, nắm gọn bàn tay nó, giật mạnh sang phía mình, giữ chặt cổ tay, rồi dốc ngược chai nước khoáng rửa sạch vết thương. Đau rát nhưng Dã Quỳ chỉ nhíu mày nhăn nhó chứ không bật ra một tiếng kêu đua nào cả. Đông thở dài nhìn nó, nhanh chóng sát khuẩn như một y tá chuyên nghiệp và gí vào vết thương một miếng urgo trắng tinh.

 

-Đừng có lúc nào cũng cố tình che dấu vết thương của mình như thế nữa đi.

 

-Tớ không có. -Dã Quỳ bướng bĩnh cãi lại.

 

- Khóc một mình trong sân bóng, cúi đầu một mình trước những lời nói khó chịu, bị thương đau mà không nói, chẳng chịu nói cho tớ cảm giác của mình. Cậu chẳng coi tớ ra gì cả.-Đông ném cho Dã Quỳ cái nhìn sắc lạnh khiến nó chùn bước không cãi nữa. Trời tối hẳn, tất cả đèn đường đồng loạt bật sáng, gió thổi nhẹ đung đưa đám cỏ dại ven sông.

 

 

-Cho cậu này.

 

Dã Qùy lắc lắc bàn tay ra hiệu cho cậu chuẩn bị đón lấy. Một đốm nhỏ lập lòe thả rơi từ lòng bàn tay nó, bay vụt qua vai áo Đông rồi chấp chới bay vụt lên. Thứ ánh sáng vàng trắng mập mờ lúc ẩn lúc hiện giữa bóng đêm mờ mịt. Đông ngẩn người đưa mắt nhìn mãi theo đốm sáng bé nhỏ cho đến lúc vệt sáng chìm hẳn vào trong tán cây dày rậm rạp chỉ để lại chút gì đó le lói mờ ảo.

 

-Đom đóm đấy, đẹp không.

 

Dã Quỳ cười toe nhìn mông lung về cùng một hướng với Đông.

 

-----

 

Đông cùng Dã Quỳ đi bộ dọc bờ sông. Dã Quỳ vung vẩy bông cỏ lau, khe khẽ hát những bài hát không đầu không cuối, đôi lúc lại dừng lại đê Đông hát tiếp một đoạn điệp khúc nào đấy mà nó không nhớ rõ lời. Quãng đường dài về nhà dường như không còn sự cô độc nữa. Đông và Dã Quỳ giống như hai con cả cô độc giữa lòng đại dương rộng lớn, khi gặp nhau vô tình lại trở thành những người có thể thấu hiểu lẫn nhau. Chẳng cần phải nói những lời an ủi nhau, chỉ cần biết được đi bên cạnh nhau như thế đã thật ấm lòng.

 

-Dã Quỳ, tên cậu có nghĩa là gì?

 

-Là hoa mặt trời đấy. Mẹ tớ bảo Dã Quỳ là tên của một loài hoa cùng họ với hoa hướng dương. Ngày bé mẹ hay gọi tớ là mặt trời của biển đấy.

 

-Mặt trời của biển ư?

 

-Uh, là thế đấy.

 

-Này Dã Quỳ, sau này nếu tớ không xuất hiện trước mặt cậu nữa, cậu có nhớ tớ không?

 

-Ít ra chúng ta còn học với nhau hết cả năm học này đấy, yên tâm là tớ không ghét cậu đến mức không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa đâu Đông ạ.

 

 

Đông im lặng, lòng cậu chùng xuống theo từng cơn gió thoảng qua tai. Gương mặt Dã Quỳ nhòa đi dưới sắc vàng trắng mờ ảo của những ngọn đèn đường ban đêm. Đông dù thờ ơ, dù cố tỏ ra bang quan, thái độ chấp nhận sự đơn độc trong suốt những năm tháng trưởng thành như là một điều hiển nhiên, cảm xúc đơn điệu lúc nào cũng thể hiện ra ngoài bằng một vẻ mặt bình thản đến bất cần, nhưng mỗi khoảng im lặng chống chếnh xen kẽ đều nói lên sự trống rỗng, hụt hẫng như chợt chới với ở một quãng nào đó chênh vênh trên đường đời của cậu.

 

Cho đến khi gặp Dã Quỳ, khi nhìn nó khóc, cậu mới bất chợt nói thật những cảm giác của chính bản thân mình, bất chợt khóc, dù nước mắt chỉ là một hai giọt nước đọng trên khóe mắt không thể buông rơi. Đông lặng lẽ bước chậm lại, nhìn thật lâu dáng người nhỏ bé trước mắt, như chỉ một cái chớp mắt nữa, cậu sẽ không thể gặp lại Dã Quỳ nữa.

 

-Đừng quên tớ nhé, Dã Quỳ, vì tớ đã thích cậu mất rồi.

 

-Đông…

 

Đông ngước lên im lặng nhìn Dã Quỳ, nhìn bóng mình in sâu trong đáy mắt đen phẳng lặng mơ hồ. Rồi cậu chầm chậm tiến đến trước Dã Quỳ, ở một khoảng cách rất gần, rồi bất ngờ ôm trọn nó trong vòng tay.

 

-Này. -Dã Quỳ bị bất ngờ khẽ kêu lên một tiếng.

 

-Tớ sẽ đi du học.-Đông thì thầm khi gục mặt xuống vai Dã Quỳ.

 

-…

 

-Đừng khóc một mình, tớ nhất định sẽ trở về tìm cậu.-Đôi mắt nâu trầm nhẹ hẫng nỗi buồn, nhưng giọng nói lại thật ấm áp nhẹ nhàng.

 

 

Lời thì thầm loáng thoáng mơ hồ khiến Dã Quỳ bất ngờ sững lại trong tíc tắc. Đột nhiên Dã Quỳ cảm thấy mi mắt nặng trĩu nước. Mái tóc đen mềm đổ nhẹ xuống vai,khóe môi nó vẫn bình thản nhẹ nhàng mỉm cười.

 

-Tớ nhất định sẽ không khóc nữa, nếu không phải đứng trước biển.

 

4. Chuyến bay về đêm thưa vắng người đưa tiễn. Đông kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống, đưa mắt nhìn bâng quơ những vệt sáng mờ nhạt phía bên ngoài cửa kính.

 

Đông quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau cả một khoảng lặng trải dài vô tận cách xa theo mỗi bước chân cậu vang vang. Đó là cả một khoảng lặng thênh thang trống vắng, nhưng Đông biết mình sẽ không còn cô độc nữa, vì cậu đã tìm thấy ánh sáng của chính mình, mặt trời của biển.

 

Dã Quỳ bước chậm trên cát, thỉnh thoảng đưa chân đá vung mấy con sóng lăn tăn đổ ập vào bờ đánh tung bọt trắng xóa. Dã Quỳ ngồi bệt xuống cát, đưa tay vẽ nguệch ngoạc những hình thù vô nghĩa trên nền cát, sóng lại vỗ vào bờ cuốn nhanh những thứ mà nó vừa vẽ ra.

 

 

Dã Quỳ đứng tần ngần đưa mắt đuổi theo từng đợt sóng trắng xóa, vô thức nước mắt lại chảy tràn qua khóe mi. Nỗi nhớ chơi vơi bấy lâu bỗng chốc ùa về như sóng biển mà chẳng cách gì ngăn cản được.

 

-Tớ đã bảo cậu đừng bao giờ khóc một mình cơ mà. Sẽ rất cô đơn…

 

Dã Quỳ khựng lại, mắt vẫn dán chặt xuống cát. Rồi khi câu nói quen thuộc ấy vang ra, nó như bừng tỉnh, nuốt nghẹn tiếng đập chơi vơi nơi lồng ngực. Lời nói đơn giản dội về trong thâm tâm nó những mảnh vỡ rời rạc của kỉ niệm. Và nó ngẩng lên, nhìn thẳng vào đáy mắt dịu dàng như sóng biển, mỉm cười thật tươi:

 

- Cuối cùng cũng tớ cũng chờ được cậu, Đông ạ.

 

Và bàn tay của Dã Quỳ đã nằm gọn trong tay Đông, nụ hôn mùa đông ấm ngọt chạm nhẹ lên vầng trán thanh tú, mặt biển xanh biếc lấp lánh ánh nắng ban mai.

 

---------

 

Tác giả: Sưu tầm

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù, Mặt Nạ & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

  • MỚI NHẤT
  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT