Nàng hầu trẻ - Phần 4

Nàng hầu trẻ - Phần 4

Truyện kinh dị

155 lượt nghe

2017-06-29 20:0
Một tiếng thét vang lên, vừa lúc Minh Nguyệt lảo đảo, lui mấy bước. Trước mặt y ...
Đóng

- Ba má ơi, cứu con!

 

Tiếng kêu ai oán, thống thiết đó vang lên đến lần thứ ba thì vợ Năm Đực mới choàng dậy. Chạy ra lay chồng:

 

- Ông à, dậy coi ai kêu gì ngoài kia kìa!

 

Năm Đực hồi chiều nhậu bên đám giỗ nhà hàng xóm mãi đến nửa khuya mới về, nên giờ này hơi men còn chuếnh choáng, nghe vợ kêu mà chỉ ậm ừ. Mãi khi bị vợ kéo tóc thì anh mới bật dậy, ngơ ngác:

 

- Cái gì vậy?

 

Lúc đó tiếng kêu càng rõ hơn:

 

- Ba má ơi, cứu con với!

 

- Trời, con Xuyến!

 

Vợ Năm Đực phóng cái rẹt xuống giường, lại ngay mở cửa sổ nhìn ta mấy bụi chuối rậm rạp.

 

- Cứu con với má ơi!

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, chị vừa chạy vừa gọi chồng:

 

- Ra coi con nhỏ bị sao ngoài kia kìa!

 

Hai vợ chồng chạy nhanh ra đó, nhưng bóng tối bao trùm, xòe bàn tay hầu như không thấy, nên nhất thời họ chưa phát hiện ra gì.

 

Vợ Năm Dực phải lên tiếng:

 

- Con phải hông Xuyến?

 

Im lặng. Đến lượt Năm Đực kêu lớn:

 

- Phải con không Xuyến.

 

Bấy giờ họ mới nghe những tiếng rên phát ra từ phía bờ ruộng cách đó không xa.

 

- Tới đó coi đi ông!

 

Bờ ruộng xạ vào mùa khô chỉ còn trơ lại gốc rạ nên dẫu trời tối cũng có thể nhìn được. Họ không phát hiện hình bóng ai. Vợ Năm Đực lại gọi lần nữa:

 

- Con ở đâu vậy Xuyến?

 

Vẫn không có tiếng đáp lại. Chị Năm giục chồng:

 

- Ông vô đốt cây đèn ra đây coi!

 

Năm Đực chạy đi ngay. Cũng vừa lúc đó chợt tiếng rên lại tái hiện. Lần này ở cách xa hơn, chừng như người rên đang đi về hướng xóm nhà phía trước.

 

Không đợi chồng trở ra, chị Năm vừa chạy theo, vừa kêu trong nỗi sợ hãi, khổ đau:

 

- Có chuyện gì vậy Xuyến? Con chờ má với...

 

Chị chạy bán sống bán chết, bị ngã đau điếng mấy lần mà vẫn đứng dậy, cô chạy tiếp. Tiếng rên, khóc vẫn còn nghe rõ phía trước, khiến cho chị Năm càng sốt ruột hơn.

 

- Xuyến ơi!

 

Miệng kêu, chân chạy, bỗng chị Năm giẫm phải vật gì đó, té sấp tới trước. Cú té khá đau, nhưng khi tay chị chạm vào vật đang nằm dưới bụng mình thì vợ Năm Đực kêu thét lên! Tiếng kêu to đến nỗi Năm Đực đang chạy cách gần trăm thước cũng phải giật mình. Anh chạy thục mạng tới nơi thì nhìn thấy vợ vẫn còn nằm sấp đó, nhưng mặt thì ngẩng lên với nét sợ hãi đến tột cùng.

 

- Có sao không!

 

Anh ta vừa hỏi mấy tiếng đó thì chợt nhận ra có một người nữa nằm bên dưới vợ mình. Năm Đực kêu lên:

 

- Ai vậy bà!

 

Vợ anh ta chỉ thều thào không ra lời, tay thì ra dấu gì đó. Đến khi soi đuốc thì Năm Đực mới hiểu. Vợ anh ta bảo gở vật gì đó dưới chân mình. Năm Đực phải cúi xuống thì mới nhận ra một bên chân vợ dang bị dính vô một cái bẫy của ai đó gài bắt trộm.

 

Khó khăn lắm mới gở được bẫy ra, nhưng khi đỡ được vợ lên thì Năm Đực sửng sốt:

 

- Con... con Xuyến!

 

Người nằm sấp dưới ruộng chính là Xuyến. Lúc ấy chị Năm cũng đã nhìn thấy, chị gào lên:

 

- Xuyến ơi!

 

Ôm con vào lòng, chợt một lần nữa chị Năm hốt hoảng, bởi tay chị vừa chạm vào một vật nhọn nhô ra từ ngực con bé. Và...

 

- Máu! Máu mình ơi!

 

Nghe tiếng kêu thét của vợ, lúc ấy Năm Đực mới bế xốc con lên. Một cây tre nhọn xuyên từ lưng thấu qua ngực của Xuyến.

 

Đưa ngón tay để ngang mũi con, Năm Đực chết điếng. Bởi Xuyến đã chết tự bao giờ rồi!

 

- Xuyến ơi! Má nè con!

 

Nghe vợ gào khóc thảm thiết, Năm Đực muốn ngăn lại, nhưng anh không còn sức đâu nữa để lên tiếng. Mãi đến khi thấy vợ sắp đập đầu vô bờ đất, anh mới kéo chị về phía mình, giọng khàn đặt:

 

- Nó chết rồi mình à!

 

Không tin điều đó, nên chị Năm cứ tiếp tục gào khóc. Giữa đêm trường, tiếng khóc vang đi rất xa. Có lẽ vì thế nên có tiếng chó sủa từ trong xóm, rồi một lát sau, có nhiều bước chân đi về phía họ.

 

- Có chuyện gì mà ban đêm ban hôm om sòm ngoài này vậy?

 

Giọng của hương quản Xị nghe là nhận ra liền, nên Năm Đực vội kêu lớn:

 

- Vợ chồng tui đây hương quản ơi. Năm Đực đây!

 

Hương quản Xị đi cùng với hai dân đinh nữa, tất cả họ còn nồng nặc mùi rượu. Khi lại gần, chừng như nhận ra Năm Đực nên hương quản hỏi lớn:

 

- Mày ăn cắp lúa người ta hay sao mà giờ này ở đây?

 

Đang đau buồn mà nghe hỏi vậy, chị Năm nạt ngang:

 

- Con tui bị giết đây nè!

 

Năm Đực bình tĩnh hơn:

 

- Con gái tui bị người ta giết chết bỏ nằm đây, hương quản cứu giùm nó với!

 

Quản Xị bước tới, đưa đèn pin soi vô xác chết rồi không cần nhìn kỹ, đã nói ngay:

 

- Bị chông tre đâm lủng như vầy là... đi đâu đó ban đêm, lọt xuống hầm chông, chớ ai mà giết!

 

Hắn quay sang tên lính tuần bên cạnh, hất hàm nói:

 

- Hai đứa bây lấy cán khiêng con nhỏ về nhà làng, để sáng mai tao coi. Mau lên!

 

Họ làm rất nhanh. Đến khi họ khiêng đi khá xa rồi chị Năm mới kịp gào lên:

 

- Trả con tui đây!

 

Chị lao tới và bằng sức mạnh của người mẹ muốn giành lại con, chị giành lấy Xuyến từ tay hai tên lính tuần, vác chạy nhanh về nhà mình. Năm Đực cũng bất ngờ trước hành động của vợ, anh chỉ còn biết đi bước dài theo sau.

 

Trời lúc đó đã gần sáng...

 

 

Móc túi lấy tờ hai chục đồng đưa cho hương quản Xị, vợ Hai Tường hạ thấp giọng nói, như sợ có người nghe thấy:

 

- Chú giỏi lắm, để rồi tui nói ông biện lý thưởng thêm. Mà nè, nhớ là phải kín miệng. Hễ có bất cứ điều gì lọt ra ngoài thì chẳng những cái chức hương quản của chú mất, mà cái mạng già của chú cũng... không còn!

 

Hương quản Xị vốn quen nghe những lời đe dọa như vậy nên khúm núm thưa:

 

- Dạ bẩm bà, tui đâu có ăn gan trời mà dám...

 

- Tốt lắm, vậy hãy về đi. Nhớ đi cửa sau, đừng để ai nhìn thấy.

 

Đợi cho quản Xị ra hồi lâu, Minh Nguyệt cũng lấy dù ra theo.

 

Ra vừa tới cửa phòng nhìn thấy đứa người làm đứng quay lưng, ả dặn:

 

- Tao đi, trong nhà có ai hỏi thì nói tao đi chùa, chiều mới về.

 

- Làm ác rồi đi chùa để xóa tội hay sao!

 

Vừa trả lời con người hầu vừa quay lại và...

 

- Á!

 

Một tiếng thét vang lên, vừa lúc Minh Nguyệt lảo đảo, lui mấy bước. Trước mặt y thị không phải là con người hầu bình thường, mà là người với gương mặt trơ xương. Một chiếc đầu lâu trên thân mình bằng xương bằng thịt!

 

Trong lúc Minh Nguyệt cứ lùi dần vào phòng mình, thì người kia cũng bước dần theo. Cho đến khi cả hai lọt vào phòng thì cánh cửa phòng cũng tự động đóng sầm lại. Bây giờ một giọng sắc lạnh lại cất lên:

 

- Một ngàn chùa cũng không rửa sạch tội lỗi của mày, vậy thì đi làm gì cho bẩn nơi thiêng liêng đó! Hãy ở đây chơi với tao, vui hơn.

 

Minh Nguyệt chân thì muốn bước lùi thêm nữa, nhưng lúc đó đã đụng thành giường, nên một cách tự động, ả ta ngồi phệch xuống, người bắt đầu run như cầy sấy.

 

- Lúc giết người mày đâu có run!

 

Lúc này bản năng tự vệ đã khiến Minh Nguyệt thốt lên được:

 

- Tôi... tôi không làm gì. Tôi xin...

 

Nói tới đó ả chấp tay lạy tới tấp về nhiều hướng, trong lúc con hầu cất tiếng cười rồi bất thần nó ngồi xuống cạnh, đưa tay chụp lấy vai ả:

 

- Phải lạy tao thì mới đúng, lạy chi lung tung vậy.

 

Minh Nguyệt cảm thấy toàn thân lạnh như băng, ả run lặp cặp:

 

- Dạ...dạ...

 

Vừa nói ả vừa cúi sát người xuống, lạy dài. Rồi từ đó không ngóc đầu lên được nữa. Giọng sắc lạnh vẫn tiếp tục:

 

- Được lắm, cứ quỳ mọp như vậy đi. Tao khoái trò chơi này. Chừng nào chán tao lại đổi cho trò khác.

 

Bỗng ngay lúc đó từ bên ngoài có tiếng người hỏi lớn:

 

- Làm gì kêu la vậy mợ Hai?

 

Giọng của Năm Hùm, người làm công thân tín trong nhà. Hắn từ nhà sau chạy lên khi dang làm thịt chó, tay chân còn dính đầy máu me. Chẳng biết có phải do hơi của máu chó dính tay hắn mà trong phòng chợt Minh Nguyệt hóa giải được thế quỳ và người trước mặt ả cũng tự nhiên bật ngửa ra rồi nằm im.

 

- Có chuyện gì mở cửa ra, tui giúp cho mợ Hai ơi!

 

Minh Nguyệt lúc này đã có thể lên tiếng được:

 

- Cứu... cứu tao!

 

Hai Hùm kéo mạnh cánh cửa phòng. Anh ta nhìn thấy người nằm dài dưới sàn nhà thì kêu lên:

 

- Con Diệu mà!

 

Con hầu lúc nãy với cái đầu lâu trên cổ giờ đây đã trở lại là một đứa bình thường với khuôn mặt khá xinh xắn. Nó là con Diệu thường ngày vẫn hầu hạ Minh Nguyệt.

 

Trố mắt nhìn giây lát, rồi cái máu ác, bản tính hung hăng thường nhật của ả lại nổi lên, thay vẻ sợ hãi, run rẩy lúc nãy, Minh Nguyệt hét lớn:

 

- Đánh chết con này cho tao!

 

Hai Hùm ngơ ngác:

 

- Nó làm gì mà đánh nó mợ Hai?

 

- Nó... nó... muốn giết tao!

 

Rồi không đợi Hai Hùm, ả tự tay chụp lấy cây gài cửa đập mạnh xuống đầu con Diệu. Nhưng thanh gài cửa chưa kịp hạ xuống thì đã nghe ả thét lên một tiếng và ngã lăn ra, máu trong miệng trào như heo bị chọc tiết!

 

Hai Hùm định nhào tới đỡ ả dậy, nhưng bỗng khựng lại khi anh ta nhìn thấy sự biến đổi khác thường trên gương mặt con Diệu. Từ màu trắng hồng dễ thương, nó từ từ chuyển sang màu xanh chàm rồi lại sang màu đỏ như máu!

 

Là một gả đâm thuê chém mướn về làm công nhà này lâu nay, Hai Hùm chuyên làm những công việc mà không ai trong nhà, dám làm như giết chó, thọc huyết heo, đập đầu trâu bò... Vậy mà trước hình ảnh đang xảy ra hắn cũng phải rùng mình, bước lui mấy bước.

 

Và cuối cùng chính hắn cũng phải bỏ chạy!

 

Còn tiếp...

 

---------

 

Tác giả: Người khăn trắng

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang, Kún nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Radio cùng chủ đề

  • MỚI NHẤT
  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT