Nàng hầu trẻ - Phần 6

Nàng hầu trẻ - Phần 6

Truyện kinh dị

935 lượt nghe

2017-07-06 20:0
Người ta bảo rằng trong con người của Hường có một phần hồn của Xuyến. Và chính ...
Đóng

Sau cái chết đột ngột của bà chủ Bành, cả Bành gia rơi vào tình trạng như rắn không đầu. Biện lý Tường thì ở biệt trên Sài Gòn không về, còn Minh Nguyệt thì hầu như suốt ngày đóng kín cửa phòng không ló mặt ra. Tôi tớ trong nhà trên chục người không ai dám léo hánh lên nhà lớn, chỉ trừ một người, đó là Hai Hùm. Chính anh ta cũng không hiểu tại sao chỉ mình anh khi bước lên nhà lớn thì không hề gì, còn những người khác thì mỗi khi vừa đặt chân lên thềm nhà đã nghe từ trong phòng bà Bành cũng như phòng Minh Nguyệt vọng ra những âm thanh kỳ quái!

 

Có người biết chuyện đã đoán rằng do Hai Hùm lắm máu chó, máu bò trâu nhiều nên ma quỷ sợ không dám lên tiếng! Nhưng ma quỷ gì trong Bành gia?

 

Bà Tư Phấn, một người làm công lâu năm, chuyên quét dọn phòng ốc cho chủ nhà, đã tiết lộ:

 

- Hôm qua khi bước vô phòng bà chủ tui suýt nữa đã rụng tim ra ngoài, bởi tui thấy một người treo cổ giữa phòng!

 

Mọi người hỏi ai là người treo cổ thì bà Phấn lắc đầu nói:

 

- Tui cũng hổng biết. Bởi vì khi tri hô lên, vài người nữa chạy tới xem thì... không hề có ai hết!

 

- Bà bị ám ảnh, nhìn gà hóa quốc rồi!

 

Bà Tư lắc đầu nói:

 

- Không nhìn lầm đâu. Lầm sao hồi tối này tui đang ngồi rửa chén ngoài bờ ao nhìn vô, tui thấy trong phòng bà chủ có cái bóng đang đút đầu vô dây thắt cổ rõ ràng. Đến khi Hai Hùm chạy vô thì chẳng có ai, nhưng sợi dây thòng lọng thì còn nguyên!

 

Ai nghe kể cũng le lưỡi lắc đầu, sự sợ hãi lan khắp nơi. Có người còn nói:

 

- Chắc tại chuyện này nên con Hường xin nghỉ luôn cũng không chừng!

 

Nghe nhắc tới con Hường, một người có nhà gần nhà ba má Hường bỗng nói:

 

- Tui nghe nói tháng sau thì con Hường làm đám cưới!

 

Mọi người ngạc nhiên:

 

- Nó lấy ai vậy?

 

- Ai mà biết. Chỉ nghe má nó nói úp mở là con Hường sắp lấy chồng giàu. Nghe nói giàu lắm!

 

Con Tư Bê, bạn Hường, cùng hầu hạ bà Bành, chép miệng:

 

- Con người ta có số. Biết đâu mai mốt con Hường làm bà chủ này chủ nọ cho coi! Chỉ có tụi mình là số con rệp, suốt đời chui rút vô cái xó khỉ này, để cho người ta đè đầu cưỡi cổ.

 

Mọi người đang bàn tán thì chợt nghe có tiếng huyên náo dưới bến, liền đó Hai Hùm hớt hãi chạy lên, trên tay bế xốc một người.

 

- Ai vậy Hai?

 

Bà Tư Phấn hỏi, vừa bước lại gần rồi kêu thét lên:

 

- Sáu Thắm! Sao vậy Hai?

 

Hai Hùm đặt mụ Sáu xuống, giọng còn run:

 

- Tui... tui thấy bà nằm trên xuồng, tấp vô bến...

 

Anh ta chỉ vô cái miệng đầy máu của mụ Sáu, vừa lúc Tư Phấn cũng đã phát hiện:

 

- Cái lưỡi!

 

Lưỡi của mụ Sáu Thắm đã bị ai đó cắt đứt và mụ ta đã chết!

 

- Ai đã làm?

 

Câu hỏi của Tư Phấn không có lời đáp. Mãi một lúc Hai Hùm mới hạ thấp giọng nói mà như sợ có người nghe:

 

- Tui nghi vụ này...

 

Con Tư Bê vọt miệng nói liền:

 

- Con Xuyến làm chớ không ai vô!

 

Bị mọi người tròn mắt nhìn, khiến Bê phải thấp giọng:

 

- Chỉ có ma mới làm được. Mà ma thì chỉ có...

 

Bà Tư Phấn cũng đồng tình:

 

- Con mụ Sáu này thường ton hót nhiều chuyện, rồi lại còn bày trò gả người này bán người kia. Con Xuyến mà linh thiêng nó cũng dám lắm à!

 

Hai Hùm tiết lộ làm mọi người còn hoảng hơn:

 

- Tui nghe nói hồi sáng này Sáu Thắm với bà Chín thầy bùa đi chung dự đám cưới bên kia cồn, mà chẳng hiểu sao giờ này chỉ có mình xác Sáu Thắm ở đây. Hay là...

 

Anh ta vỏ đùi đánh đét một cái:

 

- Chắc là mụ Tám cũng xong đời rồi cũng nên!

 

Anh ta vội chạy bay xuống chỗ chiếc xuồng lúc nãy và không suy nghĩ gì thêm, đã đẩy mạnh xuồng ra giữa sông, nhắm hướng cồn chèo một mạnh. Chèo chưa được bao xa thì bỗng anh ta kêu khẽ:

 

- Có người!

 

Một xác người nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Xác nằm ngửa chứng tỏ đó là đàn bà. Cho xuồng lại gần, Hai Hùm hốt hoảng:

 

- Bà Chín.

 

Người phụ nữ lắm mưu mẹo gọi là bà Thầy Chín đang chết trôi sông, miệng mụ ta há hốc ra, với chiếc lưỡi bị cắt cụt. Hai Hùm thất thần, đứng thờ người ra một lúc rồi mới đưa tay vớt cái xác lên.

 

Nhìn kỹ thì cả hai cái chết của hai mụ Sáu và bà Chín đều cùng một cách với nhau. Có nghĩa là do một người gây ra...

 

- Con Xuyến!

 

Lần đầu tiên chính miệng anh đồ tể này nhắc tới Xuyến. Anh ta đã bắt đầu cảm nhận những gì đang xảy ra đều có liên quan tới con hầu gái chết oan? Tự dưng phát rùng mình, khiến Hai Hùm lảo đảo, suýt ngã xuống sông. Anh ta luống cuống cầm chèo mà cứ quơ tới quơ lui, không làm sao đưa chiếc xuồng đi được.

 

Phải mất gần nữa giờ sau Hai Hùm mới đi được về bến. Cũng vừa lúc đó từ trên nhà đã nghe có tiếng kêu thất thanh:

 

- Mợ Hai, bớ người ta!

 

Mọi người đang chạy về phía phòng của Minh Nguyệt. Ở trong phòng có tiếng rú vọng ra, đúng là giọng của ả ta. Do không có ai dám vào phòng nên Tư hô lên:

 

- Kêu Hai Hùm về lẹ lên!

 

Cũng may Hai Hùm vừa bước lên tới. Anh ta bảo:

 

- Ai đó cùng tui phá cửa phòng vô coi!

 

Không ai dám, cuối cùng bà Tư Phấn phải lên tiếng:

 

- Để tao.

 

Hai Hùm dùng sức phá tung cửa phòng, vừa kịp lúc họ phát hiện Minh Nguyệt đang định đút đầu vào vòng treo cổ.

 

Hai Hùm vừa chạm tới chân thì toàn thân Minh Nguyệt đã rơi xuống nằm sóng sượt trên sàn nhà. Bà Tư Phấn hốt hoảng:

 

- Mợ Hai!

 

Khi bà chạm vào người Minh Nguyệt thì lại càng sợ thêm, bởi toàn thân ả ta đã lạnh như nước đá. Hai Hùm sau khi đưa tay sờ lên mũi ả, đã mừng rỡ reo lên:

 

- Còn sống!

 

Ẳ ta được cứu tỉnh, nhưng từ phút đó cứ luôn kêu la giống như người mất trí. Hai Hùm bàn:

 

- Hay là ta đưa mợ ấy đi nhà thương, chớ để ở nhà thì biết liệu thế nào?

 

Không còn ai khác để quyết định, nên sau đó bà Tư Phấn phải hành động. Đích thân bà cùng với hai con hầu ngồi ghe có mui đưa Minh Nguyệt đi.

 

 

Nhưng đã ba lần đưa ghe ra khỏi bến thì đều như bị ai đó kéo mạnh lại, chiếc ghe cứ chạy lùi! Hai Hùm là người có sức vóc, vậy mà cuối cùng cũng phải chào thua. Anh ta lắc đầu nói:

 

- Sông nước này bây giờ đã thuộc về cô ấy rồi!

 

Bà Tư Phấn ngạc nhiên:

 

- Chú nói cô nào?

 

Hai Hùm không dám nói lớn:

 

- Cô Xuyến!

 

- Con Xuyến... làm sao?

 

Trả lời bà là một cột nước đột ngột vọt lên từ lòng sông, cao đến quá đầu mọt người, rồi chiếc ghe lắc lư, chao đảo như sắp lật úp! Hoảng quá Hai Hùm hét mấy đứa hầu:

 

- Ôm mợ Hai cho chặt, tao cập ghe lại rồi đưa lên bờ!

 

Phải vất vả lắm họ mới đưa được người lên bờ an toàn. Lúc này Hai Hùm đã quá mệt, anh ta nói hổn hển:

 

- Ai làm thì làm, tui chịu thua!

 

Nói xong anh ta bỏ đi một nước, không quay lại nhìn mọi người. Mặc cho Minh Nguyệt vẫn tiếp tục kêu gào, điên loạn...

 

° ° °

 

Tin biện lý Tường về đây khiến cả nhà vừa mừng vừa sợ. Mừng là đã có người giải quyết những chuyện nan giải ở nhà, nhưng lại lo sợ bởi xưa nay mỗi lần quan biện lý mà có mặt thì y như là đám tôi tớ thế nào cũng có đứa ăn đòn. Hai Tường có tiếng là hung hăng, cái gì không vừa ý là quật roi da tới tấp, bất kể tôi tớ là trẻ hay già. Chính bà Tư Phấn cũng đã từng nếm mấy roi da nhớ đời!

 

Nhưng Hai Tường không đi một mình. Anh ta từ trên xe hơi bước xuống cùng với một người đẹp thật lộng lẫy.

 

Chính bà Tư Phấn phát hiện đầu tiên, bà trố mắt nhìn rồi kêu lên:

 

- Ai in là... con Hường!

 

Người phụ nữ đi cạnh, tay trong tay với biện lý Tường chính là Hường chớ chẳng ai khác! Con bé người hầu bữa trước, nay trong bộ cánh sang trọng đã đổi khác hoàn toàn, trông nó chẳng khác một quý bà quý cô dân nhà giàu thứ thiệt.

 

Hai Tường khác với những lần trước, đi thẳng tới trước đám gia nhân đang dàn hàng ngang chào đón, anh ta mỉm cười vừa cúi đầu chào:

 

- Bà con mạnh khỏe!

 

Mọi người cứ tưởng mình nghe lầm, bởi nào giờ hễ mở miệng ra với gia nhân là anh ta chỉ có quát nạt, gầm gừ chớ đâu dịu dàng như thế này. Riêng Hường thì nhìn vào các bạn bè cũ, nó lên tiếng ngay:

 

- Tui về rồi nè, có nhớ tui không!

 

Tất cả hầu như còn ngơ ngác, đâu ai tỉnh táo để đáp lời, nên Hường phải lặp lại:

 

- Tui vô nhà rồi lát nữa mình nói chuyện nhiều!

 

Nhìn theo dáng đi của Hường khuất trong nhà lớn rồi bà Tư Phấn mới đám lên tiếng:

 

- Nhà này bây giờ trật tự đảo lộn, đất trời sắp nghiêng rồi!

 

Bỗng có giọng nói của ai đó vang lên đủ cho mọi người nghe:

 

- Trời đất không nghiêng đâu, mà trái lại nó đang yên ổn và sắp tốt đẹp hơn lên mà thôi!

 

Giọng nghe quen quen nhưng không biết là của ai. Khiến mọi người nhìn nhau nghi ngờ. Bà Tư Phấn phải lên tiếng hỏi:

 

- Ai nói vậy?

 

Ai cũng lắc đầu, chợt con Thoa, đứa hầu riêng cho bà chủ Bành ngày trước lên tiếng:

 

- Giống in như là tiếng con Xuyến!

 

Chỉ nghe bấy nhiêu đó bà Tư Phấn đã rùng mình. Bà cuống lên:

 

- Đi đi làm việc đi.

 

Không ai khiến, nhưng bà lại đi thẳng vào phòng riêng của Minh Nguyệt. Đến lúc chợt nhận ra thì bà đã ở bên trong phòng.

 

Từ ngày bị lên cơn điên loạn thì hầu như không một ai dám bước vô chỗ của ả ta, mỗi khi đưa cơm nước thì đám tôi tớ chỉ biết đặt cơm ở cửa rồi chạy biến đi ngay. Họ đồn với nhau rằng vợ Hai Tường có thể giết bất cứ ai để cho ả gặp mặt?

 

Chẳng hiểu sao mình lạt vào đây, bà Tư Phấn đang lúng túng định lui ra thì đã bị Minh Nguyệt ôm chặt lấy, vừa cất giọng van lớn:

 

- Làm ơn cứu tui, làm ơn đem tui đi bà Tư ơi!

 

Như vậy là ả còn tỉnh táo, nhận biết người đang đứng trước mặt, điều này khiến bà Tư Phấn hơi yên tâm, bà nhẹ giọng:

 

- Mợ Hai muốn đi đâu?

 

- Tui phải chạy trốn, giúp tui với bà Tư!

 

- Mợ trốn ai?

 

Minh Nguyệt đưa tay chỉ ra ngoài, sắc mặt hoảng loạn:

 

- Họ tới đó, trốn đi!

 

Ẳ kéo tay bà Tư, nhưng có lẽ do ăn uống thất thường mấy ngày liền nên ả yếu đến nỗi vừa kéo một cái đã ngã nhoài ra. Bà Tư chưa kịp đỡ ả dậy thì đã nghe tiếng của Hai Tường:

 

- Phòng này hôi hám lắm, mình lên phòng trên, biểu tụi nó sửa sang lại.

 

Hai Tường và Hường xuất hiện đột ngột khiến cho bà Tư Phấn quính lên, bà chưa biết làm sao thì Hường đã lên tiếng:

 

- Bà Tư cứ ở đó. Từ nay bà lo cho mợ ấy.

 

Hai Tường trừng mắt:

 

- Không có mợ gì hết. Từ nay đây mới là mợ Hai của nhà này!

 

Anh ta chỉ sang Hường, nói với bà Tư Phấn:

 

- Hường đã chính thức là vợ tôi, từ nay cô ấy sẽ cai quản nhà này. Mọi sự sắp đặt là do cô ấy!

 

Trước sự ngạc nhiên lẫn sợ hãi của bà Tư, Hường vẫn nhỏ nhẹ:

 

- Bà Tư đừng ngại gì hết. Cứ lo việc của mình. Bà cũng đừng ngại chuyện phải hầu hạ ai, bởi từ nay trong nhà này ngoài tui ra thì không có ai là chủ nào nữa!

 

Thật bất ngờ, lúc ấy bỗng Minh Nguyệt quay sang Hường và sụp xuống lạy liền mấy cái, giọng run rẩy:

 

- Xin tha cho tui. Tui sẽ tuân lời...

 

Hai Tường quát lớn:

 

- Đuổi nó ra nhà kho mà ở!

 

Hường lay tay Hai Tường:

 

- Kìa mình, mình đã hứa rồi mà, chuyện nhà này để em lo...

 

Hai Tường dịu giọng:

 

- Ờ... ờ.... em cứ làm gì thì làm.

 

Anh ta nói xong quay bước một mình trở ra phòng ngoài. Hường lúc này mới nói:

 

- Cứ để bà ta ở lại phòng này, nhưng từ nay không còn ai phục dịch nữa. Mọi việc dọn dẹp đều phải tự lo. Ngoài ra bà ta còn phải làm hết mọi việc trong nhà này, giống y như các người khác.

 

Bà Tư Phấn ái ngại:

 

- Đâu được Hường... à mà không, mợ Hai Hường, dẫu gì mợ ấy cũng là chủ nhà.

 

Hường nghiêm giọng:

 

- Bà Tư cứ hỏi thẳng bà ấy xem, bà ta có nhận mình là chủ

không?

 

Chưa kịp để ai hỏi, Minh Nguyệt dã vụt lên tiếng:

 

- Tui là tôi tớ trong nhà. Cho tui ở là tui mang ơn trọn kiếp này.

 

Trong lúc bà Tư Phấn còn đang ngẩn ngơ thì Hường đã quay gót. Tướng đi của nó cũng khác xưa, khoan thai, sang trọng hơn...

 

° ° °

 

Mọi sự diễn ra trong Bành gia khiến ai chứng kiến cũng đều phải kinh ngạc. Vợ lớn Hai Tường từ một hoạn Thư, quyền sinh sát trong tay, giờ đây trở thành một con hầu già, người nghễnh ngãng, nửa tỉnh nửa mê. Còn Hường, đứa tôi đòi ngày nào giờ nghiễm nhiên trở thành bà chủ cả cơ ngơi đồ sộ.

 

Biện lý Tường xin từ nhiệm trước sự bất ngờ của các đồng sự. Anh ta trở về quê nhà sống cuộc đời ẩn dật, như một cái bóng mờ sau lưng cô vợ trẻ. Lạ là Hường từ nào chưa từng làm chủ, mới lấy chồng ở tuổi mười bảy, vậy mà đã tỏ ra chững chạc người lớn hơn người ta tưởng.

 

Mọi tôi tớ trong nhà đều được những ân sủng bất ngờ. Mỗi người được cấp cho mười mẫu ruộng và một số tiền làm vốn. Ai thích về quê lập nghiệp thì về,còn ai ở tại làm việc thì được đối xử công bằng, lương thưởng tăng hơn nhiều lần so với trước kia.

 

Nếu Bành gia tước đây là chốn địa ngục của đám tôi tớ, thì bây giờ là thiên đàng của họ. Những người từng bị đuổi việc trước kia nay cung trở về rất đông. Đối với họ thì cô chủ Hường là hạng nhất! Lạ một điều là gặp mặt Hường ở đâu là Minh Nguyệt cúi mọp đầu không dám ngẩng lên. Mỗi lần như vậy Hường chỉ đưa mắt nhìn rồi bỏ đi, không hề có cử chỉ gì biểu tỏ sự hằn thù. Nếu lần nào có lên tiếng thì giọng nói của Hường nghe rất lạ, giống như giọng của ai đó...

 

Người ta bảo rằng trong con người của Hường có một phần hồn của Xuyến. Và chính Xuyến chớ không phải Hường, mới là người cai quản sản nghiệp nhà họ Bành. Họ phải trả giá cho những tội ác từng gây ra.

 

Điều đó cũng phải thôi...

 

---------

 

Tác giả: Người khăn trắng

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang, Kún nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Radio cùng chủ đề

  • MỚI NHẤT
  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT