Kết nối yêu thương: Tháng 8 tới, em chờ... để đặt tên cho cảm xúc

Kết nối yêu thương:  Tháng 8 tới, em chờ... để đặt tên cho cảm xúc

Kết nối yêu thương

280 lượt nghe

2019-08-13 10:41:43
Có những lúc, Em mong mình chai sạn, mong mình đừng quá nhạy cảm thế này, để chỉ ...
Đóng

Hà Nội, những ngày thu...

 

Gió nhẹ, nắng đã bớt hanh hao....Sáng sớm, thức dậy, vươn mình đã thấy được cái cựa mình rất nhẹ của thu về.

 

Hà Nội, 4 năm bươn chải, 4 năm gắn bó, có những con đường vẫn chẳng nhớ thành tên chỉ đi như một bản thức, có những kỷ niệm vẫn chẳng thế nhạt phai....và thu Hà Nội với hanh hao dịu ngọt của nắng và gió cứ đến rất khẽ, rất nhẹ và chạm vào những hư hao mong manh trong tâm hồn.

 

 

Để những ngày thu cứ miên man trong câu hát cũ: "Tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ? Từ độ người đi, thương nhớ âm thầm...". Chẳng biết có đúng không nữa, chỉ biết rằng Em cứ ngân nga mãi một câu hát nào đó, chẳng nhớ lời, chẳng nhớ tên... chỉ là cứ miên man, nghêu ngao như một đứa ngốc.

 

Đến những ngày thu, thấy cảm xúc trở nên mong manh quá, nhạy cảm quá. Có những lúc, Em mong mình chai sạn, mong mình đừng quá nhạy cảm thế này, để chỉ một phút khẽ "chao nghiêng" cũng làm Em bối rối.

 

 

Đến những ngày thu, Hà Nội, ngọt ngào trong hương hoa sữa, những con đường rợp bóng cây. Chẳng nơi đâu mà mùa thu rõ rệt, đặc trưng như thu Hà Nội. Trời đất chỉ khẽ cựa mình, mà đã thấy cái khác biệt của khoảnh khắc giao mùa. Có lẽ thế, mà Thu Hà Nội ngọt ngào như niềm thương nỗi nhớ.

 

Đến những ngày thu, khi tâm hồn mong manh quá. Em nghĩ nhiều về Anh và những cảm xúc chẳng thế gọi thành tên. Em bối rối khi nhìn thấy bóng dáng ấy. Em nghĩ về Anh, băn khoăn lắm. Cảm xúc ấy, vẫn chưa thể gọi thành tên chỉ là có những phút "nghiêng lòng" và nghe mình tim lỗi nhịp.

 

Khoảnh khắc thu, Em tự viết cho mình... cho Thu... cho Phố... cho Hà Nội... cho nắng hanh hao... cho những cảm xúc vẩn vơ... Và cho Anh.

 

Khoảnh khắc thu tháng 8, nếu không viết, Em sẽ lại lỡ hẹn với mùa thu mất. Thế nên, đã mấy lần đặt bút, nhưng vẫn chỉ để dở dang, cho một cái note không cảm xúc, cho một mớ bòng bong, cho một ánh mắt vẫn cứ nhìn ngơ ngác, cho tâm hồn vơi nhẹ bớt những âu lo.

 

Tháng 8 tới, em chờ... để đặt tên cho cảm xúc....

 

Tháng 8 Hà Nội, lãng đãng như sương.... 

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT