Truyện ngắn Dù chỉ là thoáng qua - Phần 1

Truyện ngắn Dù chỉ là thoáng qua - Phần 1

Truyện ngắn

261 lượt nghe

2020-10-02 17:4
Nhưng dù chỉ là thoáng qua, tôi vẫn sẽ nhớ về cậu ấy. Đến bao giờ, thế gian ...
Đóng

1.

Cậu ta đột nhiên nhìn chằm chằm vào tôi.

Khi ấy, trời đang mưa. Tôi đứng ngoài cửa câu lạc bộ Khiêu vũ, tay cầm ô màu hồng, chân nhịp nhịp theo giai điệu của bản nhạc trong mp3.

Tôi và cậu ta không hề quen biết.

Lúc đó tôi vừa tan buổi tập khiêu vũ thường lệ vào mỗi chiều thứ sáu, đang đứng chờ cô bạn thân trễ hẹn tới rước, chúng tôi đã có hẹn xem phim và ăn uống với nhau cả tối.

Còn cậu ta đứng bên kia đường, cách một màn mưa lất phất, và nhìn chằm chằm vào tôi.

Một cách bất ngờ, người lạ mặt băng nhanh qua đường bằng những bước chân sải dài. Cậu ta cao và khá gầy, gương mặt vùi sâu trong áo khoác, mái tóc nhuộm nâu sáng lấm tấm những hạt nước li ti. Đôi mắt lộ khỏi cổ áo gần như trong suốt và nó gợi tôi nhớ tới một cơn mưa mùa đông.

Chúng tôi chỉ còn cách nhau hai bước chân.

Tôi bối rối nhìn quanh để xem có ai đó mà cậu ta muốn tìm hay không, nhưng không may là học viên của câu lạc bộ đã tản về hết và trên lề đường lúc ấy chẳng có ai ngoài tôi và cậu ta.

Trong một khoảnh khắc, cậu ta kéo khóa áo xuống thấp, nhẹ nhõm thở hắt ra một hơi dài.

Và người lạ mặt cất tiếng đầu tiên sau nhiều phút lặng im.

"Daisy,

Tớ đã đợi cậu rất lâu."

"Đông Vũ? Cơn mưa mùa đông?"

"... Cậu thấy có vấn đề gì với nickname của tôi sao?"

"Hì hì, không có gì, không có gì. Xin chào cơn mưa mùa đông, tôi là Daisy!"

"Hoa cúc à? Cậu thích hoa cúc?"

"Bingo! Nhưng không phải hoa cúc bất kỳ. Mà là cúc dại."​

"Tớ không ngờ cậu lại ở đây." Tôi đi song song bên cạnh Đông Vũ, gần như thì thào nói, "... sau rất nhiều ngày đột nhiên biến mất."

Ngay khi cậu ấy cất tiếng gọi đầu tiên, tôi đã nhận ra đó là Đông Vũ thân mến của tôi. 600 ki-lô-mét và một chiếc màn hình, vậy mà bây giờ cậu ấy đã ở ngay đây! Có thể nhìn thấy, có thể nghe thấy, có thể chạm vào. Cho dù Đông Vũ so với trí tưởng tượng của tôi thì xanh xao và trong suốt hơn nhiều.

"Cậu cứ như một cơn mưa mùa đông đích thực ấy nhỉ?" Tôi chạm khẽ đầu ngón trỏ vào mu bàn tay trắng bệch của cậu ta, lạnh buốt.

Đông Vũ hơi rùng mình rồi vội vã đút tay vào túi áo khoác, cậu nở nụ cười bối rối, "Đó là vì mùa đông ở nơi này đấy. Chứ thành phố của tớ thì luôn có nắng và rất ấm."

Lòng tôi thoáng chùng xuống khi nghe cậu bỗng nhiên nhắc tới "thành phố của tớ". Tưởng như có một vách ngăn vô hình dựng lên chia đôi khoảng không gian giữa hai chúng tôi, giống hệt những ngày trước kia. Tôi chưa bao giờ thuộc về thành phố của cậu ấy, cũng như Đông Vũ chưa bao giờ thôi lạ lẫm với nơi này.

"Thế sao cậu lại tới đây?"

"Thăm cậu, và mùa đông. Quên lời hứa của chúng ta rồi à?"

"Chưa..." Chưa bao giờ tớ quên...

"Này! Cậu nhất định phải tới thành phố của tớ!"

"Tại sao?"

"Để chiêm ngưỡng mùa đông chứ sao! Ở chỗ cậu thì quanh năm toàn nắng là nắng! Mà cậu là Đông Vũ chứ có phải Hạ Vũ đâu?"

"Và cậu sẽ là người dẫn đường cho tớ hả? Mơ đi! Tớ biết tỏng là cậu mù đường ngay giữa thành phố của mình đấy nhé."

"Vậy thì tớ sẽ chọn tòa nhà cao nhất để làm ngọn hải đăng dẫn đường cho cậu, một ngọn hải đăng gần với bầu trời nhất... Vì bầu trời là nơi đã sinh ra mưa. Mưa thuộc về bầu trời nên chắc chắn nó sẽ không bị lạc lối ở đó đâu!"

"Thế sao cậu không nói để tớ đi đón? Bất ngờ biến mất rồi đột ngột xuất hiện ở đây... Toàn là tớ không biết gì cả..."

Khi ấy, chúng tôi đang cùng nhau tiến vào cổng công viên giải trí của thành phố. Trời vẫn mưa nặng hạt. Đông Vũ tranh cầm chiếc ô màu hồng nhạt rồi ngả hẳn tán ô về phía bên phải để che cho tôi khỏi ướt, tôi thoáng nhìn thấy vai áo trái của cậu đã bắt đầu ngấm nước mưa.

 

Gửi bài viết, file âm thanh thu âm nội dung yêu thích của bạn đến RadioMe bằng cách truy cập radiome.vn - Đăng ký thành viên và gửi bài viết hoặc gửi nội dung file đính kèm đến hòm thư camxuc@i-com.vn nhé! 

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT