Bức họa treo trên tường - Phần 2

Bức họa treo trên tường - Phần 2

Truyện kinh dị

408 lượt nghe

2018-05-08 20:0
Tiếp tục với những chuyện xảy ra như lần trước, chủ nhân tiếp theo của bức tranh ...
Đóng

Lần này người ta cũng nghe thấy thứ tin tức hệt như lần trước. Chủ nhân của bức tranh ấy đã chết, một cái chết bất đắc kỳ tử vì hoảng sợ, vì chứng nhồi máu cơ tim hệt như cố họa sĩ Hà Dương Cầm khi trước. Khi người ta phát hiện ra cái xác của ông ta, người ta thấy ông ta dường như cũng đang cố tình muốn móc đôi mắt của mình ra để không muốn nhìn thấy một thứ gì đó thì phải.

 

Bức tranh một lần nữa xuất hiện trước công chúng, và lần này lại tiếp tục được đem đi bán đấu giá.

 

Với hai cố sự xảy hy hữu đối với những chủ nhân trước đây của nó, càng đẩy mức giá của bức tranh cao hơn bao giờ hết. Một mức giá hai mươi lăm triệu đô la cho một bức tranh đã được đưa ra. Người ta chưa từng thấy một bức tranh nào của một họa sỹ gốc Việt lại có giá cao kỉ lục đến như vậy.

 

Tiếp tục với những chuyện xảy ra như lần trước, chủ nhân tiếp theo của bức tranh cũng có số phận không khác gì hai người trước đó. Ông ta cũng chỉ sống ẩn mình trong hai năm cùng với bức tranh, rồi lăn ra chết với cái chết tương tự.

 

Điều này làm dấy lên sự nghi ngại và bản tính tò mò ngày càng thôi thúc của nhiều người. Bức tranh đó đến tột cùng là ẩn chứa bí mật gì?

 

Trong khi dư luận đang xôn xao vì một chuyện như thế, thì lúc này nhà nước cũng vào cuộc. Một vụ việc liên quan đến duy nhất một bức tranh, đã kéo theo lần lượt ba mạng người chết đặt ra một giấu hỏi cực lớn. Nhà chức trách cho rằng liệu có khi nào có một kẻ sát hại cả ba mạng người theo cùng một thủ đoạn. Họ không tin cái việc người ta chỉ nhìn một bức tranh rồi lăn ra để chết. Đó là một sự lý giải hết sức ngu xuẩn và chỉ những kẻ ấu trĩ với lối suy nghĩ nông cạn, những kẻ cuồng tranh hoặc mê tín đến phát điên mới có thể nghĩ đến việc ấy là do hoảng sợ mà thành.

 

Một chuyên án điều tra được thành lập, do Hoàng Xuân Danh phụ trách. Danh có trách nhiệm truy tìm đầu mối, và khoanh vùng các sự kiện liên quan đến tất cả ba nạn nhân. Tìm kiếm khả năng khả nghi có xuất hiện để ra tay hãm hại cả ba người.

 

Liệu có khi nào, hung thủ chính là một kẻ mê tranh nhưng hắn lại không muốn bức tranh đó được sở hữu bởi một người nào khác mà không phải hắn nên mới giết các nạn nhân? Nhưng câu hỏi đó nhanh chóng bị Danh phủ nhận, bởi nếu hung thủ yêu thích tranh như thế, hắn nên giết nạn nhân xong rồi cuỗm luôn bức tranh đi mới đúng. Vậy tại sao hắn còn để bức tranh lại?

 

Danh suy nghĩ đến vấn đề này, liền đặt ra một hướng suy luận gắt gao. Rất có thể là do hắn muốn ngụy tạo những cái chết theo lẽ tự nhiên để nhà chức trách không thể tìm ra manh mối, chỉ cho rằng đây là một vụ án đột tử. Rồi hắn sẽ tìm cách để lấy lại bức tranh theo một con đường chính thống hơn. Đây chính là luận điểm mà Danh nhất quyết bám chặt vào, để suy luận con đường tiếp theo tìm ra hung thủ.

 

Trong khi chuyên án điều tra mới được thành lập. Thì lại một lần nữa bức tranh kia được đem ra công bố đấu giá.

 

Nhưng lần này, khác hẳn với mọi lần trước. Người ta chưa kịp trả tiền để sở hữu bức tranh thì bức tranh đã hoàn toàn biến mất... vĩnh viễn.

 

 

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT