Đứa trẻ giấy - Phần 22

Đứa trẻ giấy - Phần 22

Truyện kinh dị

235 lượt nghe

2018-09-11 20:0
Nhẹ nhàng mà lại kích thích, hăng hắc nồng nồng mà lại thoang thoảng. Một hỗn ...
Đóng

“Bình tĩnh, cứ bình tĩnh kể lại cho tôi nghe một lượt từ đầu nào!”


Vẻ mặt hai viên cảnh sát tòa án đứng trước cảnh sát trưởng Vương vô cùng khó coi. Đôi lông mày của người có gương mặt hóp dài luôn nhíu vào rồi giãn ra, tựa như đang co giật; mỗi lần như thế, những giọt mồ hôi trên gương mặt anh ta lại lăn xuống. Người đang được cảnh sát trưởng Vương hỏi kia có biểu hiện khá hơn một chút, song chiếc mũi cà chua của anh ta đã bị chính anh xoa nhiều đến mức tấy đỏ như một quả nhót chín.


“Tôi, lúc đó phạm nhân…” – Khi nói, anh ta vẫn bóp bóp chóp mũi, che gần kín miệng mình. Chợt ý thức được hành động kì quặc này của bản thân, anh ta vội vàng bỏ tay xuống.


Anh ta chính là một trong số cảnh sát mà tòa cử ra để chịu trách nhiệm trông coi phạm nhân trong buổi xét xử, phạm nhân xảy ra chuyện, thì đương nhiên anh ta cũng có một phần trách nhiệm mà chẳng thể nào chối cãi. Do trước đây chưa bao giờ xảy ra chuyện thế này, nên giờ anh ta không biết mình đang đối diện với hình phạt nào. Vậy nên vấn đề hậu xét cũng đã đủ gây áp lực cho anh ta từ ngay lúc này đây.


Anh ta đứng đối diện với tôi và cảnh sát trưởng Vương, cố gắng sắp xếp từ ngữ, để cố nhớ lại một cách chính xác những chuyện vừa mới xảy ra. Nhưng theo cách tôi quan sát, có vẻ anh ta vẫn chưa kịp hiểu và tin được điều xảy ra trước đó không lâu. Việc anh ta thậm chí còn chẳng rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đã khiến anh ta gặp khó khăn khi tường trình lại sự việc, đồng thời càng khiến thâm tâm anh ta nảy sinh một nỗi lo không gì kìm nén nổi.


Người có mũi cà chua đó tên là Chu Bảo Hoa.Nhưng bù lại, mọi lỗ chân lông trên mũi anh ta như đều có tế bào khứu giác. Khi áp giải phạm nhân lên tòa, anh ta luôn có thể ngửi thấy mùi thuốc lá từ răng, mùi thuốc phiện lẫn trong máu, hay mùi tanh trong xương tủy phạm nhân, rồi căn cứ vào đó để đưa ra phán đoán: kẻ đeo còng kia xấu xa hắc ám cỡ nào. Phán đoán kiểu này của anh ta thường rất trùng hợp với phán quyết của tòa, tuy vậy các đồng nghiệp đều cho rằng anh hoặc bốc phét, hoặc thần kinh quá nhạy cảm.


Hôm nay, anh ta cũng ngửi thấy một mùi rất kì lạ trên người Lã Vãn Cường.


Nhẹ nhàng mà lại kích thích, hăng hắc nồng nồng mà lại thoang thoảng. Một hỗn hợp trộn lẫn bởi nhiều mùi đối nghịch đó, tỏa ra từ anh chàng có vóc dáng thấp bé, trông khá giản dị, bình thường kia; đương nhiên, lẫn trong đó còn cả chút tanh của máu.

Chu Bảo Hoa lại ngước mắt lên đánh giá một lượt Lã Vãn Cường: “Gã này…”


“Này, cậu lại ngửi thấy gì à?” – Câu nói của đồng nghiệp Ngô Triều Đông mang theo chút chế giễu, song không ác ý.


Chu Bảo Hoa nhún vai, chẳng nói gì. Anh biết họ không tin mình, ai mà thèm quan tâm chứ, có ai sống hộ mình được đâu.

“Tôi muốn đi vệ sinh!” - Lã Vãn Cường đột nhiên lên tiếng .


Yêu cầu này không hề khiến hai viên cảnh sát nghi ngờ, vì chí ít kể từ khi được đưa đến tòa án, Lã Vãn Cường vẫn chưa đi vệ sinh lần nào. Sau khi áp giải Lã Vãn Cường đến trước cửa nhà vệ sinh, Ngô Triều Đông vào kiểm tra bên trong một lượt trước, rồi mới ra ngoài ra hiệu cho Chu Bảo Hoa là bên trong không có người.


Anh chàng có chiếc mũi đỏ cà chua khẽ động đậy, do khứu giác quá nhạy bén nên trước giờ anh rất ghét vào nhà vệ sinh, vì dù có nín thở thì cái mùi khó chịu trong đó cũng vẫn len lỏi chui vào lỗ mũi. Anh đẩy Lã Vãn Cường một cái, phạm nhân tự giác đi vào nhà vệ sinh.


Chỉ mấy phút nữa phiên tòa sẽ lại tiếp tục, rất nhiều người đến dự đã quay vào phòng xét xử, số người còn nán lại ngoài hành lang không nhiều, nhưng vẫn có hai người để ý đến phạm nhân, họ đứng nép sang một bên hiếu kì nhìn về phía này. Chu Bảo Hoa cho rằng: có thể hai người đó đang định vào nhà vệ sinh, song anh chẳng cần phải nói “Cảm phiền, đợi phạm nhân ra rồi hằng vào”, bởi nếu quá muốn thì họ đã vào gian vệ sinh kia rồi.

---

Tác giả: Na Đa

Thực hiện: Nhím Xù. 

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT