Hà Nội, cà phê và những câu chuyện tình - Phần 2

Hà Nội, cà phê và những câu chuyện tình - Phần 2

Truyện ngắn

269 lượt nghe

2018-10-31 10:0
"Tôi vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh. Bởi vì, cả hai đứa đều biết, nếu còn ...
Đóng

***

 

Gió đầu mùa lạnh và buốt tái tê. Hôm nay Khôi đi từ sớm. Dạo này anh hay ra khỏi nhà rất sớm và về lúc tối muộn, khuôn mặt vui tươi, hay huýt sáo rồi tự cười một mình. Chắc do công việc thuận lợi, mà thôi, cần gì phải tìm hiểu lý do, miễn anh vui là được. Tôi uể oải kéo rèm cửa sổ. Thời tiết hôm nay không thích hợp lắm để đi chơi, mưa phùn sẽ thấm vào da và dễ gây cảm lạnh. Thế là tôi mở laptop, check mail và chat chit. Có mấy email và offline messages của Minh, cái gần nhất thì mới gửi nửa tiếng trước. Chắc anh cũng ngại trời mưa nên ở nhà.

 

Dạo này Minh khá quan tâm đến tôi, thường nhắn tin buổi đêm và dẫn tôi đi chơi nhiều nơi lắm, có những chỗ Khôi còn chưa giới thiệu cho tôi kia. Minh thuộc tuýp con trai "Cappuccino", ga lăng theo kiểu ăn nói có duyên và khéo léo, có một độ "chơi" nhất định và vừa phải, không quá đào hoa. Nói chuyện với anh thì vui lắm, nói cả ngày cũng được. Tôi biết anh được rất nhiều nàng mê mẩn, bằng chứng là khăn quàng và găng tay tự đan ngày một nhiều trong tủ của anh. Con gái Việt Nam giỏi thật, biết học đan khăn và dành thời gian để đan khăn cho một người con trai nào đó... Ờ mà tôi cũng là con gái Việt Nam đấy thôi. Nhưng mà tôi chỉ giỏi "chôm chỉa" khăn quàng mà những cô gái kia đem tặng Minh thôi.

 

Điện thoại tôi nhá sáng. Chắc tin nhắn của Minh (nghĩ xong, tôi bật cười, bây giờ trong đầu tôi lại còn có kiểu mặc định như thế kia đấy). Hai lần rung, rồi ba lần rung... Minh gọi điện.

 

- Xuống nhà đi em ơi!

 

- Hả? Trời mưa thế này anh định đi đâu?

 

- Đi xem phim ngày mưa.

 

- Giời ơi, lạnh lắm không đi đâu đâu. Thôi để em xuống mở cửa cho anh vào nhà chơi.

 

Nhưng Minh không vào nhà. Vừa ra cổng, Minh đã đưa chiếc áo khoác của anh cho tôi:

 

- Đây, khoác vào rồi lên xe đi.

 

- Ơ kìa... Em đang mặc váy ngủ mà.

 

- Váy ngủ của em thì còn đẹp hơn váy người ta đi chơi. Thôi lên xe đi em, nhanh nào.

 

ban đêm, buổi tối, ngắm sao, lãng mạn

 

Tôi đành đi cùng Minh, mặt nhăn nhó vì lạnh. Kéo khóa áo khoác của anh lên đến tận cằm, hít hà mùi nước hoa CK, tôi vòng tay tự ôm mình thật chặt.

 

Megastar ngày mưa vẫn rất đông, chủ yếu là những đôi đi xem phim để tránh mưa. Mua vé xong, còn hơn một tiếng nữa, chúng tôi rủ nhau xuống tầng 1 ngồi Highlands. Tôi hay có thói quen, từ khi làm part time ở quán café, là quan sát nhanh những khách hàng trong quán để chú ý xem họ có đang vẫy mình không. Và ánh mắt tôi lướt qua... Khôi. Tôi tần ngần một lúc. Minh nhìn theo ánh mắt tôi, định vẫy, nhưng tôi ngăn lại.

 

Khôi đang ngồi với một cô gái. Hai cốc cà phê trên bàn, một Espresso, một Latte, đã đủ để tôi hiểu tất cả.

 

***

 

Tôi chẳng thể tập trung được vào bộ phim, mặt cứ ngẩn ra và mắt nhìn vào một khoảng không vô định. Hình ảnh Khôi cười nói thân mật với một cô gái "Latte" cứ lởn vởn trong đầu tôi. Minh ngồi bên cạnh tôi, chỉ lặng im, không cười nói nhiều như mọi ngày. Điều đó chợt làm lòng tôi dâng lên một cảm giác có lỗi, dù sao cũng là Minh rủ tôi đi xem phim mà. Lúc ra khỏi phòng chiếu, chưa kịp mở miệng xin lỗi anh, Minh đã nói:

 

- Đó là An. Một người bạn của cả hai bọn anh, quen qua một nhóm bạn. Nhưng mà chuyện An với Khôi thì chắc cũng mới thôi. Nhà An ở Hàng Bông em ạ! An kém em một tuổi thì phải.

 

Tôi không nói gì. Một cô gái phố cổ, vậy là quá ổn đối với Khôi rồi. Mắt tôi rơm rớm nước. Minh chợt nắm lấy tay tôi: "Đừng khóc ở đây, Linh. Em không phải khóc, cũng không cần khóc. Dù sao Khôi cũng là anh họ của em mà. Đừng lẫn lộn trong tình cảm như vậy chứ". Tôi mở to mắt nhìn Minh. Một gã lãng tử như anh cũng đủ tinh để nhận ra tình cảm của tôi với Khôi ư? Tự nhiên tôi thấy tủi thân vô hạn. Tôi cúi mặt xuống. Trên đường về, người tôi nóng ran và tim đập thình thịch, vì xấu hổ, vì buồn. Tôi sốt, có lẽ là do ngấm thêm cái lạnh nữa. Về đến nơi, Minh dìu tôi vào nhà. Trong cơn váng đầu, tôi đuổi anh đi. Trước khi về, anh bảo: "Bây giờ em khóc được rồi đấy. Khóc đi. Anh mong sau khi khóc xong, em sẽ tỉnh ra và đừng mù quáng như hiện giờ, nhé!"

 

An. Ly Latte ngọt ngào và thanh khiết

 

Một tuần sau hôm đó, Khôi dẫn An về giới thiệu cho mọi người. Tôi tỏ thái độ ghét An. Ghét ra mặt. Lúc đầu là vì Khôi, sau là vì tôi ghen tị với An. Con gái gì mà vừa xinh, vừa giỏi, vừa khéo léo đảm đang. An được lòng bác tôi lắm, trộm nghĩ tôi mà là con gái bác thì sẽ suốt ngày bị đem ra so sánh và chỉ trích mất thôi. Con bé không biết tôi có tình cảm với Khôi, chỉ biết Khôi với tôi rất thân nhau, nên cố lân la bắt chuyện (và lấy lòng). Nhưng An hỏi gì, tôi cũng chỉ trả lời nhấm nhẳng, hoặc xổ ra một tràng tiếng Anh đậm giọng Mĩ để nó thôi không hỏi nữa. Mỗi lần như thế, đôi mắt to tròn của An lại cụp xuống. Chắc nó đang thắc mắc vì sao nó lại bị ghét như thế. Hoặc có khi tôi là người đầu tiên nó gặp mà lại ghét nó cũng nên.

 

hoàng hôn, nắng tàn, tình yêu

 

Tôi lại cảm lạnh. Mùa đông Hà Nội khắc nghiệt hơn tôi tưởng. Cái đau rát nơi cổ họng, nhức buốt trong đầu và nóng phừng nơi hai mắt khiến tôi trở nên đanh đá và nóng tính hơn. Tôi hạch sách mọi người, bắt đền Minh, bắt tội Khôi và hành hạ An. Chắc mọi người sẽ ghét tôi và mong 10 ngày nữa qua nhanh để tôi xéo đi lắm đây. Một buổi sáng, Minh đến thăm tôi. Đang nói chuyện, anh bỗng kể:

 

- Khôi nó cũng nhờ anh nói với em giúp. Nó không hiểu tại sao em ghét An như thế. Nó có mỗi cô em họ yêu quý nhất, mà bây giờ lại không vừa lòng người yêu nó, nên nó cũng không yên tâm.

 

Tôi không trả lời, nhắm mắt lại, giả vờ ngủ. Minh thở dài và đứng dậy ra về:

 

- Đừng có trẻ con như thế nữa. Anh không dám nói An là cô gái hoàn hảo, nhưng An không đáng bị em đối xử như thế.

 

Minh vừa về thì An vào phòng tôi. Đặt cốc nước cam lên bàn, nó ngồi thừ ra trên giường tôi. Tôi hé mắt ra nhìn trộm An. Gương mặt nhỏ thanh thoát, mái tóc đen mềm tôn lên nước da trắng hồng mỏng manh của một tiểu thư Hà thành. Tôi đang nhìn đến đôi môi hồng thì An bỗng nói:

 

- Chị Linh này..

 

Nó biết tôi đang nhìn trộm nó rồi, hừ.

 

- What?

 

- Sao chị lại ghét em như thế?

 

Tôi không trả lời.

 

- Anh Khôi không có chị em gái, cũng không có bạn gái thân. Chỉ có mỗi chị là thân thiết và hiểu anh ấy nhất thôi. Lúc đầu gặp chị, em đã hớn hở nghĩ chị sẽ là "đồng minh" của em, sẽ cùng giúp em giải quyết những lúc bọn em có khúc mắc hoặc cãi nhau.. Bây giờ thì em không hy vọng gì nữa vào điều ấy, nhưng ít ra em mong chị hãy đối xử với em bình thường, đừng ghét em như thế, được không chị?

 

- Tôi chỉ hơn An có một tuổi thôi. Không đủ nhiều để có thể thành chị em đồng minh thân thiết đâu. Với cả, anh Khôi yêu An quá rồi còn gì. Cần gì phải nhờ đến tôi để tìm hiểu về anh ấy nữa.

 

- Em yêu anh ấy, em hiểu anh ấy là người tình cảm và ấm áp. Nhưng em vốn được dạy dỗ nghiêm khắc từ bé, lại là con một nên bố mẹ quản lý rất chặt. Em không rõ tâm lý con trai, không có nhiều kinh nghiệm để hiểu đàn ông họ nghĩ gì chị ạ! Nếu có một người như chị Linh tư vấn cho em những lúc cần thì tốt quá...

 

- Thôi được rồi, tôi cần ngủ. An đi ra đi.

 

cà phê, một mình, cô đơn

 

An đi ra, nhưng hôm sau lại đến, lại vào phòng tôi nói chuyện, rồi lại bị tôi đuổi đi. Ngày kia, ngày kìa, cũng vẫn như thế... Những cốc nước cam hàng ngày An pha cho tôi, chúng ngọt và mát lành vô cùng.

 

Còn hai ngày nữa là tôi, mẹ tôi và Khôi sẽ quay lại Mĩ. An khổ sở ngồi nghĩ quà để tặng Khôi. Ban đầu tôi nghĩ, vẽ chuyện quá, quà cáp thì cứ khăn quàng, găng tay, ví da thắt lưng mà chiến chứ sao... Dường như An hiểu nhận xét ấy của tôi, con bé trầm ngâm:

 

- Em muốn món quà của em không chỉ để dùng như một món vật chất thực dụng. Quà tặng của người con gái Hà Nội cho người mình yêu luôn có hơn một ý nghĩa, luôn chứa những lời nhắn nhủ. Em muốn món quà của em sẽ khiến anh ấy luôn nhớ đến em và mối tình chớm nở nơi Hà Nội. Em muốn những lúc ngán ngẩm nhìn McDonald, KFC và Starbucks, anh ấy sẽ nhìn món quà của em, và nhớ chân gà nướng, nhớ nem chua rán, nhớ trà sữa và hoa quả dầm... nhớ cả cảm giác thoải mái ngồi ăn với em nữa chị ạ...

 

Tôi im lặng. An hiểu Khôi hơn tôi rất rất nhiều, và chắc chắn tình yêu của An dành cho Khôi mới là tình yêu thực sự. Tự nhiên tôi bỗng thấy thương An. Thấy mình lên mặt và hống hách quá chừng. Chắc trong lòng con bé đang sốt ruột như lửa đốt, nhưng An vẫn dành thời gian đến nhà và thăm tôi hàng ngày. Cái dáng bé nhỏ ấy đã trở thành quen thuộc. An ngây thơ, non nớt và trong sáng hơn tôi nhiều lắm. Thế nên tôi cứ gọi An là "con bé", dù An kém tôi có một tuổi.

 

- An..

 

- Dạ, chị muốn ăn gì ạ, để em xuống lấy? Hay là nước cam hôm nay em pha nhạt quá? Hay...

 

- Không. – Tôi bật cười trước sự cuống quýt của An khi nghe lời gọi đầu tiên của tôi với nó. – Chị chỉ hỏi em đã nghĩ ra ý tưởng gì về món quà chưa thôi?

 

Như được mở lòng, An nói một tràng:

 

- Dạ chưa chị ơi, khó quá! Em với anh ấy cũng mới yêu thôi, tặng quà yêu đương nồng nàn quá cũng không ổn, mà tặng quà thông thường thì sẽ không vừa lòng người tình cảm như anh ấy. Ơ... chị hỏi thế tức là chị muốn giúp em đúng không chị, đúng không chị?

 

Tôi cười thầm trước sự nhí nhảnh kinh khủng của An. Giả bộ nghiêm mặt, tôi ra lệnh:

 

- Không biết. Bây giờ An cứ đèo chị lượn một vòng xem sao.

 

hoàng hôn, tình yêu, hạnh phúc

 

Chúng tôi mất một buổi chiều lang thang các shop, nhưng không chọn được gì. Càng lúc tôi càng thấy mình... chả hiểu gì về Khôi cả. Còn An, An hiểu anh, hiểu mọi khía cạnh tâm hồn của anh, đến mức không thể chọn được một món quà vừa ý mọi khía cạnh đó. Một chàng trai Hà Nội hào hoa, phóng khoáng, nhưng cũng đầy ắp nội tâm và một tình yêu Hà Nội sâu sắc... Sẽ phải tặng quà gì cho chàng trai đó khi anh bay đến nơi phương xa, để anh luôn nhớ đến người đã tặng quà?...

 

- Em nghĩ ra rồi chị Linh ơi! Một chiếc ví da có hai ngăn cạnh nhau để lồng ảnh. Một tấm ảnh em với anh ấy. Một tấm ảnh Hà Nội yêu thương của hai đứa...

 

***

 

Cà phê rất khác. Những người con Hà Nội rất khác.

 

Một ngày trước khi tôi bay. Tôi hẹn gặp Minh. Trời lộng gió, hai đứa đỗ xe bên Hồ Tây. Tôi khẽ rùng mình vì một cơn gió tạt qua. Minh cười:

 

- Anh cho mượn vai đấy.

 

Tôi nhoẻn cười, mắt nhìn xa xăm. Minh nghiêng đầu nhìn tôi rồi tò mò hỏi:

 

- Chuyện An và Khôi ok rồi chứ?

 

- Ok từ lâu rồi. Từ hôm anh bỏ về và An vào phòng em ấy.

 

- Anh tưởng An vào phòng "tiếp cận" với em tận một tuần, em mới chịu làm hòa cơ mà?

 

- Thì tất nhiên em vẫn phải kiêu lên một tí chứ. Nhưng mà từ hôm An vào nài nỉ em, em đã hết ghét An rồi.

 

- Thật á?

 

- Một cô gái Hà Nội với phẩm giá cao quý, hy sinh cả sĩ diện của mình vì người mình yêu, thì cô gái ấy không đáng bị ghét một chút nào.

 

- Ừ ha...

 

- Với cả, từ lâu em đã nhận ra tình cảm của em với Khôi chỉ là ngộ nhận. Em vẫn yêu anh ấy, nhưng là yêu một người anh lớn. Tình cảm của em với Khôi ngay từ đầu đã là do cảm giác thân quen rồi mà. Tình cảm của An mới là tình yêu đúng nghĩa. Hai người họ như hai nửa trái tim được sinh ra ở Hà Nội, để tìm thấy nhau, để thuộc về nhau. Họ mới là những con người Hà Nội đúng nghĩa, đa cảm, đa chiều và sâu sắc. Còn em, em chỉ là một con bé Việt Kiều nhạt nhòa và lạc lõng nơi quê hương của chính mình thôi.

 

tình yêu, nắm tay, hạnh phúc

 

- Không phải đâu. Em cũng là một người con gái Hà Nội, em đẹp theo kiểu khác. Em có sự trẻ trung và sắc sảo. Cứ gì con gái Hà Nội là phải giỏi-tài-xinh như An? Ví dụ như anh chẳng hạn, tính cách của anh chẳng hề giống một chàng trai Hà thành mộng mơ chút nào. Nhưng có ai dám nói anh không phải người Hà Nội, không yêu Hà Nội nào?

 

- Ừ, chúng ta là những người con Hà Nội rất khác... Miễn là chúng ta đều yêu Hà Nội. Theo kiểu của riêng mình. Thế là đủ.

 

Minh vẫn quay khuôn mặt đẹp trai của mình ra phía Hồ Tây, miệng nhoẻn một nụ cười. Nụ cười ấy đem lại cho tôi cảm giác thân thuộc hệt như lần đầu tiên tôi thấy Khôi cười vào một sáng mùa thu tại New York xa xôi. Tôi buột miệng nói ra những cảm nghĩ ngay lúc đó của mình:

 

- Em chợt nghĩ, hình như tình cảm của em với Khôi, xét cho cùng cũng chỉ là tình yêu Hà Nội máu thịt sâu xa trong lòng em mà thôi.

 

- Vậy... em sẽ yêu một người con trai Hà Nội khác, yêu theo đúng nghĩa chứ?

 

Câu hỏi của Minh rơi vào khoảng không im lặng. Chúng tôi cứ ngồi cạnh nhau như vậy, ngắm những tia nắng cuối cùng lóe sáng rồi vụt tắt ở xa tít phía chân trời.

 

***

 

Sân bay Nội Bài ngày tiễn biệt. Một tháng hít căng lồng ngực cái không khí thân thuộc ấm áp nơi Hà Nội, một tháng với biết bao cảm xúc, bao kỷ niệm và sẽ là bao nỗi nhớ. Mắt rơm rớm, An ôm hôn Khôi, thơm nhẹ lên má tôi kèm câu nói nhỏ nhẹ: "Chị nhớ "quản lí" anh ấy giúp em nhé, nhất là khi có cô nào... tặng ví da cho anh ấy, hihi!" Còn Minh chỉ lúng túng đứng một chỗ, lén nhìn tôi. Lúc bối rối, trông anh ngộ ngộ và thật đáng yêu. Tôi trao cho Minh một cái ôm chặt, khẽ thì thầm vào tai anh lời tạm biệt. Anh chỉ nhoẻn cười, đôi mắt anh dâng tràn sự quyến luyến và những tình cảm không thể nói thành lời.

 

Tôi vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.

 

Bởi vì, cả hai đứa đều biết, nếu còn duyên nợ với Hà Nội, thì ắt sẽ còn duyên nợ với nhau thôi.

 

***

------------

Tác giả: Pipi Tất Màu

Thực hiện: Mai Hương và nhóm sản xuất RadioMe

 

Những bài viết, chia sẻ của bạn, hãy gửi về cho chúng tôi theo địa chỉ: camxuc@i-com.vn nhé.

 

  • NGHE NHIỀU NHẤT
  • NÓNG NHẤT
  • MỚI NHẤT